Tập làm văn lớp 5: Nhắc 1 câu chuyện về cổ điển hiếu học (6 mẫu) Nhắc chuyện đã nghe đã đọc lớp 5

Nhắc 1 câu chuyện về cổ điển hiếu học gồm 6 mẫu hay nhất, giúp những em học sinh lớp 5 rèn kỹ năng nhắc chuyện đã nghe đã đọc thực phải chăng, để nhanh chóng nhắc lại câu chuyện nói về cổ điển hiếu học hoặc cổ điển đoàn kết của dân tộc Việt Nam.

Qua từng câu chuyện, những em sẽ rút ra bài học quý giá về tấm gương hiếu học, cổ điển đoàn kết để học tập và noi theo. Vậy mời những em cùng theo dõi bài viết dưới đây của Obtain.vn để ngày càng học phải chăng phân môn Tập khiến văn lớp 5.

Đề bài: Hãy nhắc lại 1 câu chuyện em đã nghe hoặc đã đọc nói về cổ điển hiếu học hoặc cổ điển đoàn kết của dân tộc Việt Nam – Tiếng Việt lớp 5 tập 2 trang 82, 83 (Tuần 26).

Gợi ý nhắc 1 câu chuyện về cổ điển hiếu học

1. Nội dung:

a) Dí dụ về truyện ca ngợi cổ điển hiếu học: Ông tổ nghề thêu (Tiếng Việt 3, tập 2), Văn hay chữ phải chăng (Tiếng Việt 4, tập 1), Bông sen trong giếng ngọc (Truyện đọc lớp 4).

b) Dí dụ về truyện ca ngợi cổ điển đoàn kết: Câu chuyện bó đũa (Tiếng Việt 2, tập 1), Đôi bạn (Tiếng Việt 3, tập 1), Vì muôn dân (Tiếng Việt 5, tập 2).

2. Tìm câu chuyện tại đâu?

– Những câu chuyện em đã được nghe.

– Báo, truyện đọc xưa và nay. Chú ý truyện của Nhà xuất bản Kim Đồng, sách Truyện đọc lớp 5 của Nhà xuất bản Giáo dục.

3. Giới thiệu tên câu chuyện và nhắc lại nội dung câu chuyện đã nghe (hoặc đã đọc):

– Mở đầu câu chuyện thế nào?

– Diễn biến của câu chuyện ra sao? (Nhắc rõ trình tự động những việc xảy ra, hành động của nhân vật; chú ý nhấn mạnh những chi tiết liên quan tới đức tính hiếu học hoặc tinh thần đoàn kết.)

4. Trao đổi có người tiêu dùng về ý nghĩa câu chuyện.

Nhắc câu chuyện về cổ điển hiếu học – Mẫu 1

1 trong những tấm gương hiếu học được lưu danh trong sử sách nước nhà chính là nhà thơ Nguyễn Khuyến. Ông nức tiếng là 1 cậu học trò nghèo hiếu học đã đỗ và đứng đầu cả cha kỳ thi.

Em đã đọc được câu chuyện hiếu học của Nguyễn Khuyến lúc về quê hương Nam Định của ông. Ko như những đứa trẻ trạc tuổi ham chơi, từ bé Nguyễn Khuyến đã vô cùng hiếu học, ông lắng nghe những bài thơ mà cha dạy cho những anh rồi học thuộc làu làu. Vì còn bé tuổi nên ông luôn tự động học 1 mình, cầm gạch viết lên nền nhà, sau này cha của ông thấy ông hiếu học liền sắm sách bút cho học. Từ đấy ông càng chăm chỉ và yêu thích học tập, học tới nỗi quên ăn, quên ngủ, ông muốn học ngày học đêm, có hôm thì nhờ có ánh trăng tỏ để đọc sách, hôm nào trăng mờ thì đốt lá lấy ánh sáng của lửa để học. Nhờ có sự phấn đấu học tập ko ngừng, ông đã đỗ cả cha kì thi là thi Hương, thi Hội và thi Đình, được gọi là “Tam nguyên yên đổ”. Nguyễn Khuyến ra khiến quan, ông là 1 vị quan trong sạch, thanh liêm chính trực và luôn sắp gũi gắn bó có nhân dân. Tinh thần hiếu học của ông trở nên 1 tấm gương sáng cho những thế hệ sau noi theo.

Ngày nay chúng ta có điều kiện học tập quá phải chăng, toàn bộ và tiên tiến nhưng lại siêu ngại học, coi việc học như là 1 sự ép buộc, gánh nặng và chỉ muốn được chơi. Cần nêu cao tinh thần hiếu học của dân tộc, học tập vì chính bản thân và cả xã hội.

Xem Thêm  Công thức tính tỉ lệ bản đồ Cách tính tỉ lệ bản đồ

Nhắc câu chuyện về cổ điển hiếu học – Mẫu 2

Dân tộc ta có cổ điển ngàn 5 văn hiến, biết bao tấm gương hiếu học vẫn vang danh tới muôn đời. Ấy là những bài học quý báu truyền lại cho thế hệ con cháu đất Việt để viết tiếp trang sử hào hùng, ghi danh có non sông. 1 trong những tấm gương khiến cho em khâm phục và xúc động nhất đấy là tinh thần hiếu học của thần đồng Mạc Đĩnh Chi .

Theo tài liệu lịch sử để lại, ông sinh 5 1272 trên mảnh đất quê hương Chí Linh, Hải Dương. Ông mồ côi cha từ bé, hàng ngày buộc phải theo mẹ vào rừng sâu tìm kiếm củi để sống qua ngày. Vì có tướng mạo thấp bé, xấu xí nên ông thường bị bạn bè khinh rẻ. Trải qua những 5 tháng tuổi thơ nhọc nhằn, vất vả của tuổi thơ, Mạc Đĩnh Chi hiểu rằng chỉ có con đường học tập thành tài new giúp ông thoát khỏi cảnh sống nghèo khổ. Sắp nhà Mạc Đĩnh Chi có 1 trường học, người tiêu dùng trong làng tới học đông vui. Ko có tiền ăn học nhưng cậu bé siêu thèm được hộc. Từng lần gánh củi qua trường, cậu lại ngấp nghé học lỏm. Nhiều ngày như vậy, thầy thấy cậu bé nhà nghèo mà hiếu học, thầy cho phép cậu bé vào trường. Ko có sách học, thì mượn thầy mượn bạn. Mạc Đĩnh Chi cố học nhiều cuốn sách quý. Buổi tối, Mạc Đĩnh Chi new có thì giờ đọc sách vì ban ngày cậu buộc phải khiến việc khác. Nhưng lại ko có đèn dầu thắp, cậu bé đã nghĩ ra phương pháp bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng lấy ánh sáng khiến đèn. Nhờ có có trí thông minh, Mạc Đĩnh Chi nhanh chóng trở nên học trò nhiều năm kinh nghiệm nhất trường.

Sau những ngày tháng học hành miệt mài và gian nan, 5 1304 lúc new 24 tuổi, Mạc Đĩnh Chi dự khoa thi Đình và ông được chấm đỗ Trạng Nguyên. Tuy nhiên, lúc vào yết kiến vua, thấy dung đạo ông xấu xí nên vua tỏ ý chê bai, ko muốn cho đỗ đầu. Hiểu ý nhà vua, ông đã khiến bài phú Ngọc tỉnh liên (Hoa sen trong giếng ngọc) để dâng vua. Mạc Đĩnh Chi ví mình như bông sen trong giếng ngọc tại núi, ý muốn nói nhà vua đừng chỉ đánh giá 1 người vì tướng mạo bên bên cạnh. Vua Anh Tông xem xong khen là thiên tài, liền ban áo mão võng lọng cho ông vinh quy bái tổ. Sau thời điểm trở về kinh đô, nhà vua cho mời ông vào hỏi việc chính trị. Ông trả lời đây ra đấy khiến cho vua siêu hài lòng và ban cho nhiều chức quan cao quý trong triều đình.

Câu chuyện về tấm gương hiếu học của thần đồng Mạc Đĩnh Chi chỉ là 1 trong nhiều câu chuyện về tinh thần hiếu học của người dân đất nước Việt Nam. Ngày nay, có biết bao bạn học sinh dù gia cảnh khó khăn nhưng vẫn vươn lên trong học tập, dành nhiều thành tích xuất sắc. Ấy là những đóa hoa sen thơm ngát, giữa bùn lầy vẫn vươn cao tỏa ngát hương thơm. Em tự động hứa có bản thân sẽ cố gắng học tập hơn nữa, để xứng đáng có cổ điển cha ông đi trước, để thầy cô và cha mẹ luôn vui lòng và tự động hào về em.

Nhắc câu chuyện về cổ điển hiếu học – Mẫu 3

Từ xa xưa, nhân dân ta đã coi trọng tinh thần đoàn kết, đại đoàn kết. Đoàn kết để sống, để tồn tại và vượt qua mọi thử thách lớn lớn trong cuộc đời. Đoàn kết đã trở nên niềm tin và đạo lí của nhân dân ta từ bao đời nay. Chính vì thế, ông bà, cha mẹ luôn nhắc nhở con cháu ghi nhớ câu tục ngữ:

Xem Thêm  Cách tải sport bóng đá PES 2019 miễn phí

“1 cây khiến chẳng nên non Bố cây chụm lại nên hòn núi cao”.

Tôi sẽ nhắc cho người tiêu dùng nghe chuyện có tựa đề là “Câu chuyện bó đũa”, ca ngợi về sức mạnh của tinh thần đoàn kết. Chuyện như sau:

“Ngày xưa tại 1 gia đình, có 2 anh em. Lúc còn bé 2 anh em siêu thương yêu nhau, có chiếc gì ngon, anh em thường nhường nhịn cho nhau, nhưng lúc lớn lên anh có vợ, em có chồng, tuy từng người 1 nhà nhưng vẫn thường hay va chạm.

Thấy những con ko thương yêu nhau, người cha siêu buồn phiền. 1 hôm, ồng đặt 1 bó đũa và 1 túi tiền trên bàn, rồi gọi những con, cả trai, gái, dâu, rể lại và bảo:

– Ai bẻ gãy được bó đũa này thì cha thưởng cho túi tiền. 4 người con lần lượt bẻ bó đũa. Ai cũng cố gắng hết sức mà ko sao bẻ gãy được. Người cha bèn cởi bó đũa ra rồi thong thả bẻ gãy từng cái 1 phương pháp dễ dàng.

Thấy vậy, 4 người con cùng nói:

– Thưa cha, lấy từng cái mà bẻ thì có khó gì!

Người cha liền bảo:

– Đúng. Như thế là những con đều thấy rằng chia lẻ ra thì yếu, hợp lại thì mạnh. Vậy những con buộc phải biết yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Có đoàn kết thì new có sức mạnh”.

Câu chuyện khuyên chúng ta: anh chị em trong gia đình buộc phải biết yêu thương, viện trợ, cưu mang trong mình nhau. Đoàn kết sẽ tạo nên sức mạnh.

Nhắc câu chuyện về cổ điển hiếu học – Mẫu 4

Câu chuyện tôi nhắc người tiêu dùng nghe nói về 1 cậu bé ham học và học nhiều năm kinh nghiệm, cạo hạt điều để kiệm tiền đi học.

Cạo hạt điều là công việc thường xuyên của gia đình Bùi Thị Ngọc Bích, sinh 5 1995, học sinh nhiều năm kinh nghiệm lớp 5 trường tiểu học Hòa Phú, huyện Củ Chi, thành phố Hồ Chí Minh. Nhà Bích có 5 anh em, anh trai của Bích đang học lớp 7, dưới Bích có cha người em, bé út new 4 tuổi nhưng cũng đã biết cạo hạt điều cùng anh chị.

Giá cạo hạt điều là 3000/kg. Trung bình từng ngày cả nhà Bích cạo được 7 – 8 kg.

Bích nhắc, lúc tại lớp, Bích luôn buộc phải cố gắng tập trung nghe thầy giảng để hiểu và cũng để nhẩm thuộc bài được phần nào hay phần đấy. Về tới nhà, vừa ăn cơm xong, Bích lại miệt mài bên thúng hạt điều. Tuy ko được rong chơi, nghỉ ngơi nhưng đối có Bích khoảng thời kì có hạt điều để cạo là vùi nhất. Bởi những lúc đấy nhà new có đủ cơm ăn, mấy anh em new có tiền sắm sách vở, đóng tiền trường.

Tối tới, Bích new có thời kì để học tập. Mùa hè này, Bích được mẹ cho đi học thêm để về dạy lại cho những em, vì mẹ gom góp, tằn tiện nhiều thì cũng chỉ đủ lo cho Bích và anh trai, dù số tiền đóng trọn kì hè này chỉ có 50.000đ. Cuộc sống gia đình siêu bấp bênh, luôn thiếu trước hụt sau, vậy mà trong đôi mắt của Bích vẫn ánh lên khát vọng: “Con thích môn Tiếng Việt. Con mong sau này được khiến cô giáo”. Bích nói khẽ khàng, tiếng Bích như muốn chìm lấp giữa âm thanh của tiếng mũi dao đang cạo mạnh vào vỏ hạt điều.

Nhắc câu chuyện về cổ điển hiếu học – Mẫu 5

Từng lúc nhắc tới cổ điển hiếu học của dân tộc Việt Nam, em lại nhớ tới câu chuyện Ông tổ nghề thêu của nước nhà. Truyện về đức tính hiếu học của ông đã được đưa vào sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 3 để răn dạy học sinh.

Xem Thêm  Soạn Sử 9 Bài 24: Cuộc đấu tranh bảo vệ và xây dựng chính quyền dân chủ nhân dân (1945 - 1946) Soạn Lịch sử 9 trang 102

Ông tổ nghề thêu có tên là Trần Quốc Khái, hồi còn bé đã là 1 cậu bé siêu hiếu học. Vì là con nhà nông, nên Khái buộc phải vừa khiến vừa học, đâu như học sinh ngay lúc này} chỉ lo ăn rồi học chẳng buộc phải khiến lụng việc gì. Lúc đi đốn củi cũng học, đi kéo vó tôm cũng học, ko có đèn điện, đèn dầu để thắp thì Khái bắt những con đom đóm bỏ vào vỏ trứng lấy ánh sáng để đọc sách.

Chẳng bao nhiều ngày sau Khái đi thi liền đỗ tiến sĩ và được khiến quan trong triều đình nhà Lê, sự chăm chỉ và tinh thần hiếu học của Trần Quốc Khái đã được đền đáp xứng đáng. Sau này Trần Quốc Khái được cử đi sứ sang Trung Quốc đã học được phương pháp thêu và khiến lọng, về nước ông đem truyền dạy cho dân chúng, từ đấy nghề thêu được lan truyền khắp nơi, nhân dân Thường Tín quê ông lập nên đền thờ tôn ông là ông tổ nghề thêu.

Qua câu chuyện của Trần Quốc Khái, em nhận ra 1 điều: gian khổ, nghèo đói và thiếu thốn ko thể khiến nhụt đi ý chí của người hiếu học. Giống như Quốc Khái, trường hợp đã có tinh thần hiếu học thì có thể khắc phục mọi hoàn cảnh, tự động giác học tập ko cần ai buộc phải nhắc nhở.

Nhắc câu chuyện về cổ điển hiếu học – Mẫu 6

1 tấm gương hiếu học nức tiếng của nước ta mà em siêu ngưỡng mộ, kính trọng chính là Trạng nguyên Tô Tịch, hay còn được biết tới có danh xưng Ông Trạng Nồi.

Chuyện rằng, lúc còn bé, Tô Tịch sớm mồ côi cha mẹ, 1 mình sống trong ngôi nhà tranh và khiến nghề đốn củi để tìm kiếm sống qua ngày. Tuy cuộc sống khó khăn, thiếu thốn đủ đường, nhưng ông vẫn siêu chăm chỉ học hành. Càng lớn lên, trí thông minh của Tô Tịch ngày càng hiện rõ. Tới 5 đấy, nhà vua mở khoa thi, ông càng thêm quyết tâm học tập.

Vì dồn hết thời kì để dùi mài kinh sử, nên Tô Tịch sắp như chẳng còn thời kì để đi đốn củi tìm kiếm tiền. Vì vậy, ông đã nghĩ ra 1 phương pháp hay. Hằng ngày, Tô Tịch chờ nhà hàng xóm dùng cơm xong, thì liền chạy sang mượn nồi. Tiếp tục, ông ăn sạch phần cơm còn dính dưới đáy nồi rồi rửa sạch sẽ và mang trong mình sang trả. Nhờ có vậy, Tô Tịch có thời kì để học hành suốt ngày đêm. Kết quả, trong kì thi 5 đấy, ông đã vinh danh bảng vàng. Lúc được nhà vua triệu kiến để ban thưởng, Tô Tịch đã xin nhà vua ban cho mình 1 cái nồi đúc bằng vàng. Lúc trở về quê nhà, ông đã đem cái nồi đấy tặng cho nhà hàng xóm và giải thích câu chuyện 5 xưa. Người dân biết được thì ai cũng nể phục và tấm tắc khen ngợi tấm lòng của ông. Cũng từ đấy, Tô Tịch được người dân yêu mến đặt cho danh hiệu Ông Trạng Nồi.

Qua câu chuyện đấy, em hiểu được những khó khăn, thiếu thốn mà Tô Tịch đã vượt qua để có thể đạt được thành tích cao trong kì thi. Đồng thời, cũng càng thêm khâm phục lối sống ăn quả nhớ kẻ trồng cây của ông. Có thể nói, Tô Tịch là 1 tấm gương hiếu học sáng rỡ cho chúng ta noi theo.