Văn mẫu lớp 10: Phân tích bài thơ Xuân về (Dàn ý + 3 Mẫu) Xuân về của Nguyễn Bính

Văn mẫu lớp 10: Phân tách bài thơ Xuân về của Nguyễn Bính gồm 3 bài văn mẫu khác nhau cực hay kèm theo gợi ý bí quyết viết chi tiết. Qua ấy giúp những em có thể tham khảo để nâng cao trình học văn học của mình sở hữu những bài văn mẫu hay sát sở hữu chương trình học.

TOP 3 mẫu phân tách bài thơ Xuân về là tài liệu thiết thực đối sở hữu những em trong quy trình học tập, tự động học và tự động đọc để nâng cao mở rộng vốn cảm nhận văn học của mình thêm phong phú, khiến văn 1 bí quyết sáng tạo. Những em hãy đọc kĩ từng đoạn văn, từng bài văn rồi suy nghĩ, tham khảo, chứ ko sao chép 1 bí quyết máy móc. Vậy sau đây là trọn bộ 3 bài phân tách Xuân về hay nhất mời người dùng theo dõi. Bên cạnh ra để nâng cao kỹ năng viết văn người dùng xem thêm bài văn mẫu phân tách Đất rừng phương Nam.

Dàn ý phân tách bài Xuân về

1. Mở bài:

– Dẫn dắt, giới thiệu tác giả Nguyễn Bính và bài thơ “Xuân về”.

– Nêu cảm nhận chung nhất về tác phẩm.

2. Thân bài:

a, Chủ đề và nguồn cảm xúc của bài thơ:

– Chủ đề: Bức tranh thiên nhiên và con đứa ở làng quê Việt Nam lúc xuân về.

– Nguồn cảm xúc: Ý tưởng trữ tình, say đắm sở hữu vẻ đẹp mà mùa xuân mang trong mình lại.

b, Phân tách tác phẩm:

– Bức tranh thiên nhiên mùa xuân:

  • Gió xuân về: khiến ửng hồng gò mẹ của “gái chưa chồng”; mang trong mình chiếc lạnh se se, cứ tới rồi lại đi.
  • Những cơn mưa mùa xuân qua đi, trời quang mây tạnh.
  • Ánh nắng dịu nhẹ, ấm áp khởi đầu xuất hiện.
  • Lộc non đâm chồi, phủ lên lớp “tráng bạc” sau cơn mưa xuân.
  • Đồng lúa vào “thì con gái” xanh mướt, “mượt như nhung”.
  • Những vườn cây tràn ngập màu sắc sắc và mùi vị hương của những loài hoa, lôi kéo bướm ong về tụ họp.

– Hình ảnh con người:

  • Đôi mẹ đỏ hây hây của “gái chưa chồng”.
  • Cô hàng xóm sở hữu “đôi mắt trong” ngước nhìn bầu trời.
  • Con trẻ nô đùa, “chạy xun xoe” dưới ánh nắng mùa xuân.
  • Sự thong thả của người nông dân được “nghỉ việc đồng” sau những tháng này khiến lụng vất vả.
  • Hình ảnh nô nức lúc đi trẩy hội chùa, từ những cô gái trẻ sở hữu “yếm đỏ, khăn thâm” tới những cụ già “tóc bạc”.

c, Đánh giá:

– Nội dung:

  • Cảnh ngày xuân nơi làng quê giản dị, mộc mạc.
  • Bức tranh thiếu nữ duyên dáng đi hội chùa.

– Nghệ thuật:

  • Hình ảnh thơ chân thực, sắp gũi.
  • Ngôn ngữ trong sáng, giản dị, được dùng khéo léo.
  • Những biện pháp tu từ.
  • Nhịp thơ chậm rãi, bí quyết ngắt nghỉ nhịp nhàng.

-> Nét đẹp dân dã đặc thù của thơ Nguyễn Bính.

3. Kết bài:

– Khẳng định lại giá trị tư tưởng và giá trị thẩm mĩ của bài thơ.

– Khẳng định lại ý nghĩa của bài thơ đối sở hữu bản thân.

Phân tách Xuân về

Thi sĩ Nguyễn Bính xuất hiện trong phong trào “Thơ new” trước 5 1945. Phong cảnh đồng quê, hình ảnh cô thôn nữ, bến đò ngang, phiên chợ Tết… được Nguyễn Bính nói lên 1 bí quyết bình dị, thân mật đáng yêu. “Tương tư”, “Chợ Tết”, “Mưa xuân”, “Xuân về”,… là những bài thơ hay của ông được nhiều nhân tình thích.

Bài thơ “Xuân về” là 1 bức tranh xuân có 4 cảnh xinh xắn, thân mật về đồng quê. làng quê Việt Nam hơn 60 5 về trước. Con người và cảnh sắc nông thôn đã được thi vị hóa qua 1 hồn thơ lãng mạn tài hoa.

Cảnh xuân thứ 1 nói về cô thôn nữ lúc gió đông (gió xuân) thổi về. Gió xuân mang trong mình khá ấm và khí xuân khiến hồng lên đôi mẹ “gái chưa chồng”, tuổi xuân mơn mởn. Cô láng giềng, cô hàng xóm của nhà thơ bâng khuâng nhìn trời sở hữu “đôi mắt trong” giống như là đang ước hẹn, đợi chờ ai… Bức tranh xuân trẻ trung, tình tứ được chấm phá qua 2 hình ảnh “màu sắc mẹ gái chưa chồng” và “đôi mắt trong” của cô hàng xóm đang “ngước mắt” nhìn trời xuân:

“Đã thấy xuân về sở hữu gió đông,Có trên màu sắc mẹ gái chưa chồng.Bên hiên hàng xóm cô hàng xómNgước mắt nhìn trời đôi mắt trong “

Cảnh xuân thứ 2 vừa đẹp, vừa sống động, hồn nhiên và tươi xinh. Gió xuân thổi về từng trận rồi “gió bay đi”, gợi lên sự phơi phới. Sau những tháng ngày mưa xuân, mưa bụi trắng trời, nay mưa đã tạnh, bầu trời siêu đẹp, 1 ko gian ấm áp: “giời quang, nắng new hoe”. Nắng new là nắng đầu xuân: “nắng new hoe” là nắng hồng nhạt, cỏ cây đâm chồi nảy lộc:

“Lá nõn, nhành non, ai tráng bạc?”

“Lá nõn” là những mầm lá, những lá non màu sắc xanh mượt, “nhành non” là những cành tơ new nẩy lộc có nhiều lá nõn màu sắc xanh như ngọc. Nhà thơ sung sướng ngạc nhiên nhìn “lá nõn, nhành non” rồi thốt lên câu hỏi “ai tráng bạc”.

Xem Thêm  Truyện ngắn Tôi đi học In trong tập Quê mẹ (1941)

Lá xuân mỡ màng, non tơ sáng ngời lên óng ánh. Những chữ: “nõn”, “non”, ‘bạc?”, đã gợi lên sắc xuân và sức xuân kì diệu. Thi sĩ Xuân Diệu cũng đã nói hoa, lá, cành mùa xuân, cũng nói tới “cành tơ” đầy gợi cảm:

“Của ong bướm này đây tuần tháng mậtNày đây hoa của đồng nội xanh rìNày đây lá của cành tơ phơ phất… “

(“Vội vàng”)

Cảnh xuân càng trở nên rộn ràng, vui tươi và hồn nhiên lúc xuất hiện “Từng đàn con trẻ chạy xum xoe”. Những em nô đùa, những em đón nắng new, những em theo bà, theo chị đi trẩy hội mùa xuân. Cảnh xuân càng trở nên ý vị đậm đà.

Nét xuân đẹp thứ cha trong bức tranh xuân của Nguyễn Bính mở ra 1 ko gian nghệ thuật rộng lớn gợi lên chiếc hồn quê buổi xuân về. Giêng 2 là thời kì nông nhàn, bà con dân cày “nghỉ việc đồng”, ai nấy đều tíu tít trong lễ hội mùa xuân. Cánh đồng làng bát ngát “lúa con gái mượt như nhung”. 1 so sánh siêu hay, siêu gợi cảm khiến hiện lên những cánh đồng quê lúa xanh thẫm, biển lúa êm đềm “mượt như nhung”. Vườn tược, xóm thôn nở trắng màu sắc hoa cam, hoa bưởi “ngào ngạt hương bay”. Mùi vị thơm nồng nàn, quấn quít “bướm vẽ vòng”. Cảnh bướm, hoa trong vườn xuân thực trữ tình nên thơ:

“Đầy vườn hoa bưởi, hoa cam rụng,Ngào ngạt hương bay, bướm lượn vọng. “

Chữ “đầy”, chữ “ngào ngạt” là 2 nét vẽ gợi lên chiếc thần, chiếc hồn của vườn xuân chốn quê. Nguyễn Bính đã đem chiếc tình yêu mùa xuân, yêu làng mạc đồng quê để viết nên những câu thơ tuyệt bút về hương hoa, về bướm hoa trong mùa xuân.

1 nét đẹp nữa trong bức tranh “Xuân về” là cảnh đi trẩy hội. “1 đôi cô” duyên dáng, tươi xinh trong bộ đồ dân tộc: “yếm đỏ khăn thâm” đi trẩy hội chùa. Những cụ già, bà già “tóc bạc” lưng còng, tay chống gậy trúc, vừa đi vừa lần tràng hạt, miệng lầm rầm tụng nam mô. Có chiếc phơi phới, đam mê của cô gái quê. Có chiếc phúc hậu, thánh thiện của tuổi già. Cảnh trẩy hội xuân vừa tưng bừng náo nhiệt, vừa dân dã hồn hậu đáng yêu. Ta cảm thấy như mình đang được sống lại lễ hội mùa xuân của làng quê hơn trăm 5 về trước:

“Trên đường cát mịn, 1 đôi cô,Yếm đỏ, khăn thâm, trẩy hội chùa.Gậy trúc dắt bà già tóc bạc,Tay lần tràng hạt miệng nam mô”.

“Xuân về” là 1 bài thơ xuân đẹp, cho ta nhiều ấn tượng và yêu thích. Những nét vẽ về “lá nõn, nhành non…”, về lúa con gái, “mượt như nhung”, về hoa bưởi hoa cam rụng đầy vườn “ngào ngạt hương bay”, sở hữu “bướm vẽ vòng”, toàn bộ đã gợi lên 1 bức tranh xuân tươi đẹp, đầy hương sắc, siêu mặn mà, thân thuộc. Bức tranh xuân đấy còn có hình ảnh thiếu nữ sở hữu mẹ hồng, mắt trong, duyên dáng đi hội chùa làng, sở hữu “yếm đỏ khăn thâm”-, còn có bà già đi hội, chống gậy trúc, lần tràng hạt, miệng nam mô. Cảnh xuân, tình xuân được nhà thơ nói tới siêu bình dị, mộc mạc, siêu thân thuộc đậm đà, đáng yêu. Nguyễn Bính đã gợi lên chiếc hồn quê nơi thôn quê, đã để thương để nhớ trong lòng người bấy nay.

Tình quê, hồn quê là nét đẹp trong “Xuân về” của Nguyễn Bính. Thơ trong sáng, dung dị vơi đầy 1 tình xuân đồng quê đầm ấm và rung động, thiết tha. Thơ Nguyễn Bính dịu dàng, êm đẹp như ca dao, dân ca.

Phân tách bài Xuân về

Nhắc tới mùa xuân là nhắc tới sự sinh sôi, “thay đổi da đổi thịt” của vạn vật. Đấy là thời khắc mở đầu cho 1 5, đánh dấu biết bao điều new mẻ, sung sướng. Ko lạ lúc mùa xuân đã phát triển thành nguồn sáng tạo vô tận cho thơ ca, văn chương của nhiều thế hệ. Có thể nói tới Xuân Diệu sở hữu “Vội vàng”; Tố Hữu sở hữu “Xuân sớm” hay Thanh Hải sở hữu “Mùa xuân nho bé”. Trong ấy, “Xuân về” của Nguyễn Bính cũng được đánh giá là 1 tác phẩm tiêu biểu và mang trong mình nhiều giá trị. Bằng những hình ảnh thơ sắp gũi, tác giả đã đem tới cho người đọc 1 mùa xuân đẹp, bình dị trên chốn làng quê thân thuộc.

“Xuân về” đã vẽ nên 1 bức tranh làng quê và con người Việt Nam thơ mộng trong giai đoạn khởi đầu 1 5 new. Xuyên suốt bài thơ, ta được thấy sáng tạo trữ tình cùng sự đam mê, niềm vui sướng của tác giả lúc chứng kiến giai đoạn đổi thay đổi của trời đất.

Xem Thêm  KHTN Lớp 6 Bài 21: Thực hành quan sát sinh vật Giải sách Khoa học tự động nhiên lớp 6 Chân trời sáng tạo trang 98

Trước hết, thiên nhiên trong tác phẩm hiện lên vô cùng đẹp đẽ và tràn trề sức sống. Gió xuân xuất hiện mang trong mình theo chút ấm áp nhẹ nhàng: “Đã thấy xuân về sở hữu gió đông”. Cơn gió cứ “về từng trận” rồi lại “bay đi”, tô hồng gò mẹ người thiếu nữ. Chúng mang trong mình đi cả những cơn mưa phùn lạnh giá, trả lại bầu trời quang đãng cùng sự lấp ló của tia nắng Mặt Trời. Cả khuôn cảnh dường như bừng sáng thông qua từ “nắng new hoe”. Nắng new làm cho lớp nước còn đọng lại trên cỏ lá trở nên óng ánh như được “ai tráng bạc”. Đây quả là 1 biện pháp so sánh vô cùng độc đáo mà tác giả đã dùng. Lộc non đua nhau đâm chồi, mang trong mình thêm sức sống cho khuôn cảnh thiên nhiên rộng lớn. Ko chỉ có đất trời đổi thay đổi, làng quê Việt Nam cũng khoác lên mình cái áo new: “Lúa thì con gái mượt như nhung/Đầy vườn hoa bưởi hoa cam rụng/Ngào ngạt hương bay, bướm vẽ vòng”. Tại đây có cánh đồng lúa bát ngát đang độ xanh mướt, có vườn tược “ngào ngạt” hương thơm của hoa bưởi, hoa cam. Điều này đã lôi kéo ong bướm về tụ họp, làm cho ko gian trở nên ngập tràn màu sắc sắc. Đa số đã tái tạo siêu thành công bức tranh làng quê lúc xuân về.

Ngoài ấy, hình ảnh con người cũng được nhà thơ đưa vào 1 bí quyết vô cùng tài tình. Những cô gái xuất hiện ngay từ khổ thơ trước tiên sở hữu cơn gió xuân thoang thoảng. Đấy là cô “gái chưa chồng” mẹ đỏ hây hây, là “cô hàng xóm” có “đôi mắt trong” đang ngước nhìn bầu trời. Chỉ đơn giản như vậy thôi nhưng ấy lại là điểm nhấn, là nét chấm phá cho khuôn cảnh mùa xuân thơ mộng. Tiếp theo, ta được thấy hình ảnh của “Từng đàn con trẻ chạy xun xoe”. Đây là chi tiết biểu hiện niềm vui, sự háo hức của những đứa trẻ lúc Tết tới xuân về hay cũng chính là cảm xúc, tâm tư của tác giả gửi vào con chữ. Người nông dân ngày nay} có thể tạm gác lại tháng ngày khiến lụng vất vả, “thong thả” mà nghỉ ngơi, tận hưởng tiết trời trong lành của đầu xuân 5 new. Họ xúng xính áo quần đi trẩy hội. Từ những thiếu nữ trẻ trung sở hữu “yếm đỏ, khăn thâm” tới những bà lão “tóc bạc” chống gậy trúc, ai ai cũng nô nức, vui vẻ đi “trẩy hội chùa”. Đa số đã hợp nhất lại, tái tạo trước mắt người đọc khuôn cảnh làng quê Việt Nam dưới trời xuân vừa đẹp đẽ, náo nhiệt, vừa dân dã, hồn hậu.

Có “Xuân về”, nhà thơ Nguyễn Bính đã thành công cả về nội dung và nghệ thuật. Có hình ảnh thơ giản dị, sắp gũi cùng ngôn ngữ thơ trong sáng, mộc mạc, tác giả đã khắc họa vô cùng rõ nét cảnh ngày xuân nơi làng quê hết sức dung dị mà ko kém phần nên thơ, trữ tình. Xuyên suốt tác phẩm, nhịp thơ luôn chậm rãi, từ tốn hài hòa sở hữu bí quyết ngắt nghỉ nhịp nhàng đã tạo cảm giác thong thả, thư thái. Điều ấy giúp người đọc cảm nhận rõ nét hơn ko khí yên bình của chốn làng mạc. Ko chỉ vậy, tác giả còn thành công dùng những biện pháp tu từ như so sánh: “…mượt như nhung”, ẩn dụ: “lúa thì con gái”, hay cả đảo ngữ, hoán dụ. Nó đã góp phần nâng cảm xúc của bài thơ, làm cho vẻ đẹp của thiên nhiên và con người càng được nhấn mạnh hơn. Và ấy là nét siêu riêng của thơ Nguyễn Bính, đồng thời nói lên chính con người tác giả. Có danh hiệu “nhà thơ của làng quê Việt Nam”, ông đã siêu thành công mang trong mình tới cho độc giả bức tranh chân thực và đẹp đẽ, thơ mộng nhất bằng ngòi bút tài hoa, dân dã của mình.

Nhìn chung, đề tài mùa xuân đã ko còn quá xa lạ trong văn học nước nhà nói riêng và thế giới nói chung. Tuy nhiên qua bàn tay nhào nặn của từng tác giả khác nhau, ta sẽ nhận được những thành phẩm độc đáo, biệt lập mà vẫn mang trong mình đầy ý nghĩa. Có “Xuân về”, Nguyễn Bính đã đem tới cho độc giả mùa xuân thực dân dã, sắp gũi trên làng quê Việt Nam thân thuộc. Tác phẩm sẽ luôn là 1 trong những bài thơ tiêu biểu và ý nghĩa nhất viết về chủ đề này.

Phân tách bài thơ Xuân vè

Nguyễn Bính tên thực là Nguyễn Bính Thuyết, sinh 5 1919 tại thôn Thiệu Vịnh, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định, trong 1 gia đình nhà Nho nghèo. Mồ côi mẹ từ lúc còn nằm nôi, lên 10 tuổi Nguyễn Bính đã nên theo anh là Nguyễn Mạnh Phác (nhà văn Trúc Đường) ra Hà Nội giúp nhau tìm kiếm sống. Nguyễn Bính cha lần vào Nam, để lánh chuyện bị chính quyền Pháp khiến khó dễ. Nguyễn Bính đã đổi tên trong căn cước thành Nguyễn Bính Thuyết. Nguyễn Bính khiến thơ khá sớm. Cô hái mơ là bài thơ đăng báo trước tiên. 5 1937, ông được giải thưởng Tự động lực Văn đoàn sở hữu tập thơ Tâm hồn tôi. Từ ấy, người đọc quý mến Nguyễn Bính bởi ông đã tạo được phong vị thơ đặc biệt cho mình: phong vị lục bát ca dao. Bài thơ Xuân về lại mang trong mình phong vị khác cho bạn đọc: phong vị thơ new thất ngôn.

Xem Thêm  Bài văn mẫu lớp 9: Phân tích hình tượng bác Hồ trong bài thơ Viếng lăng Bác Những bài văn hay lớp 9

Ít có nhà văn, nhà thơ nào ko ghi cảm nhận về mùa xuân của mình lên trang giấy. Từng người 1 nét nhìn, 1 phong vị văn thơ khác nhau nhưng hầu như ai cũng ca ngợi sức sống của đất trời, của con người mùa xuân. Có Nguyễn Bính mùa xuân bao trùm lên toàn bộ. Trong 4 khổ thơ 7 chữ tác giả là người xem và miêu tả bằng những câu thơ trong sáng, nhẹ nhàng. Nét xuân trước tiên mà nhà thơ cảm nhận từ 1 vùng vị trí sắp sở hữu nhà thơ nhất:

Đã thấy xuân về sở hữu gió đôngVới trên màu sắc mẹ gái chưa chồngBên hiên hàng xóm cô hàng xómNgước mắt nhìn giời đôi mắt trong.

“Xuân về” trước tiên mà Nguyễn Bính “thấy” chỉ là cảm nhận qua tác nhân khác, qua hình ảnh khác. Tác nhân đấy là “gió đông”, có thể ko còn khiến da lạnh buốt làm cho nhà thơ cảm nhận là xuân đang về và tác nhân đấy chính là “cổ hàng xóm” new lớn có “màu sắc mẹ – đôi mắt trong” thể hiện sức sống dạt dào, thanh tân của những ngày đầu 5 new. Xuân sắp là trên ấy, là trên gió, là cô láng giềng đang lơ đãng nhìn trời dưới mái hiên…

Rồi xa hơn 1 chút:Từng đàn con trẻ chạy xun xoeMưa tạnh giời quang nắng new hoeLá nõn nhành non ai tráng bạcGió về từng trận gió bay đi.

Khuôn cảnh thực tươi sáng và trong lành. Trời ko mưa. “Gió về từng trận gió hay đi”, câu thơ mang trong mình lại cho người đọc ko khí mát mẻ, nhẹ nhàng mà ko là gió lốc, gió xoáy. “Lá nõn nhành non ai tráng bạc” là 1 câu thơ đẹp về hình ảnh, hay về nội dung. Đẹp về hình ảnh “lá nõn nhành non” và nghệ thuật so sánh “ai tráng bạc”; hay là trên chỗ nó khiến phong phú thêm sắc màu sắc tươi trẻ của ngày xuân, khiến chiếc nền siêu thích hợp sở hữu niềm vui của “đàn con trẻ”. Bức tranh xuân về mở rộng thêm:

Thong thả dân gian nghỉ việc đồngLúa thì con gái mượt như nhungĐầy vườn hoa bưởi hoa cam rụngNgào ngạt hương hay, bướm vẽ vòng.

Ko gian bức tranh Xuân về mở rộng thành 1 tổng thể. Từ mái hiên hàng xóm, lá nõn nhành non rộng ra khu vườn sở hữu màu sắc sắc của hoa bưởi hoa cam ngọt ngào hương thơm và đầy ong bướm lượn. Đa số nằm trong diện khuôn nền của cánh đồng làng “lúa thì con gái mượt như nhung”. Lúa đang lớn, đang vào lúc sắp trổ bông lá xanh mềm mại trải khắp. Lúc này, nhà nông nhàn nhã nghĩ tới việc “tháng giêng ăn tết trên nhà”

Phần cuối cùng của bức tranh tổng thể Xuân về là hình ảnh

Trên đường cát mịn 1 đôi côYếm đỏ khăn thâm trẩy hội chùaGậy trúc dắt bà già tóc bạcTay lần tràng hạt miệng nam mô.

Trường hợp trên 2 khổ thơ giữa nhà thơ miêu tả cảnh cây cỏ, ruộng lúa,… là chính thì trên khổ thơ trên nhà thơ lại tập trung miêu tả về con người đang đón xuân về, đặc biệt là những cô gái và những cụ bà. Cha khổ thơ đầu, nhà thơ miêu tả xuân đang về sở hữu con người, còn trên khổ thơ này thì xuân đã về, con người thực sự đón xuân. 1 trong những hình thức đón xuân đấy là “trẩy hội chùa”. Cảnh trong khổ thơ là cảnh làng quê miền Bắc vào những 5 trước Bí quyết mạng tháng 8. Đi trẩy hội chùa phần lớn là người già và những cô gái. Quanh 5 chân lấm tay bùn, quần áo bạc màu sắc mưa gió. Nhân xuân về, những cô diện “yếm đỏ khăn thâm” dắt bà thong thả tới chùa cầu phước.

Như trên đã viết, Xuân về mang trong mình 1 phong vị khác trong thơ ca của Nguyễn Bính. Cảnh Xuân thì vẫn là cảnh đầy sức sống sở hữu cảnh sắc tươi sáng, trong lành của làng quê Việt Nam nhưng những dòng thơ về cảnh sắc đấy lại là những dòng thơ new đang trong thời khuấy động thành phong trào. Riêng về Xuân về mà xét thì ấy là 1 bài thơ hay trong những bài thơ ghi lại những hình ảnh đặc thù của quê Việt vào những 5 đầu của thế kỉ XX.