Văn mẫu lớp 6: Đề cập lại 1 truyện cổ tích Dàn ý & 12 bài văn mẫu lớp 6

Obtain.vn muốn giới thiệu Bài văn mẫu lớp 6: Đề cập lại 1 truyện cổ tích, thuộc sách Chân trời sáng tạo.

Đề cập lại 1 truyện cổ tích

Tài liệu bao gồm 2 dàn ý và 12 bài văn mẫu lớp 6. Hãy cùng theo dõi nội dung chi tiết được đăng tải ngay sau đây.

Sơ đồ tư duy

Kể lại một câu chuyện cổ tích

Dàn ý nhắc lại 1 truyện cổ tích

Dàn ý ngắn gọn

1. Mở bài

Giới thiệu về truyện cổ tích được nhắc: tên truyện, nguyên nhân muốn nhắc chuyện.

2. Thân bài

– Trình bày về những nhân vật, hoàn cảnh xảy ra câu chuyện.

– Đề cập lại những sự việc theo trình tự động thời kì:

  • Sự việc 1:
  • Sự việc 2
  • Sự việc 3
  • Sự việc 4:

3. Kết bài

Nêu cảm nghĩ về truyện vừa nhắc.

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

Dẫn dắt, giới thiệu về truyện cổ tích mà em sẽ nhắc.

Gợi ý: Kho tàng truyện cổ tích có siêu nhiều truyện đặc sắc. 1 trong những câu chuyện hay, là truyện cổ tích Sọ Dừa.

2. Thân bài

Đề cập lại diễn biến của câu chuyện sở hữu những sự việc lần lượt xảy ra như sau:

Gợi ý:

– Trên làng nọ, có 2 vợ chồng đi tại cho nhà phú ông. Họ phải chăng bụng, chăm chỉ nhưng bên cạnh 5 mươi vẫn chưa có con.

– 1 hôm, bà vợ vào rừng lấy củi, khát quá mà ko tìm thấy suối. Bà nhìn thấy mẫu sọ dừa bên gốc cây đựng đầy nước mưa liền bưng lên uống.

– Về nhà bà có mang trong mình. Chẳng bao thời gian dài người chồng qua đời. Bà sinh ra 1 đứa bé ko chân ko tay tròn như 1 quả dừa. Bà toan vứt đi thì đứa con bảo mình là người. Thương con, bà giữ lại nuôi và đặt tên nó là Sọ Dừa.

– Lớn lên, Sọ Dừa chẳng khác gì lúc bé. Thấy mẹ than phiền chẳng giúp được việc gì, Sọ Dừa liền xin đi chăn bò thuê tại nhà phú ông.

– Tới mùa gặt, tôi tớ ra đồng khiến cả. Bố cô con gái nhà phú ông thay thế phiên nhau đưa cơm cho Sọ Dừa. 2 cô chị tỏ ra coi thường, chỉ có cô em út là đối đãi tử tế sở hữu Sọ Dừa.

– Cuối mùa tại, Sọ Dừa xin mẹ đem sính lễ sang hỏi cưới con gái phú ông.

– Phú ông thách cưới siêu nặng, bà mẹ về nói sở hữu con, nghĩ con sẽ thôi hẳn việc đòi lấy vợ. Nhưng Sọ Dừa dặn mẹ cứ yên tâm.

– Đúng ngày hẹn, bà mẹ vô cùng ngạc nhiên lúc trong nhà có toàn bộ lễ vật mà phú ông bắc buộc.

– Trong đám cưới, mọi người ko thấy Sọ Dừa đâu. 1 chàng trai khôi ngô tuấn tú xuất hiện. Ai nấy đều sửng sốt và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa tiếc nuối vừa ghen tức.

– Sọ Dừa và vợ sống siêu vui vẽ. Nhờ có học hành chăm chỉ, chàng đỗ trạng nguyên và được vua cử đi sứ.

– Trước lúc chia tay, Sọ Dừa đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà, dặn buộc phải luôn mang trong mình trong người phòng lúc cần dùng tới.

– Nhân thời cơ, họ bày mưu, rủ em gái chèo thuyền ra biển chơi, rồi đẩy em xuống nước. Nhờ có có những vật mà Sọ Dừa đưa cho, cô út thoát chết, sống trên đảo hoang.

– 2 vợ chồng Sọ Dừa gặp lại nhau, trở về sống vui vẽ. Còn 2 cô chị thì trốn đi biệt sứ.

3. Kết bài

Khẳng định lại ý nghĩa của truyện cổ tích vừa nhắc.

Gợi ý: Truyện Sọ Dừa đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc về 1 chàng Sọ Dừa thông minh, phải chăng bụng. Qua đấy, truyện còn biểu hiện tấm lòng nhân ái tình sở hữu những con người hiền lành, phải chăng bụng và niềm thương cảm sở hữu những con người bất hạnh.

Đề cập lại 1 truyện cổ tích – Sọ Dừa

Bài văn mẫu số 1

Kho tàng truyện cổ tích có siêu nhiều truyện đặc sắc. 1 trong những câu chuyện hay, là truyện cổ tích Sọ Dừa.

Ngày xưa, có 2 vợ chồng nông dân nghèo đi tại cho phú ông. Họ chăm chỉ, hiền lành mà bên cạnh 5 mươi vẫn chưa có 1 mụn con. 1 hôm, người vợ vào trong rừng hái củi. Trời nắng lớn, khát nước quá mà bà chẳng tìm thấy con suối nào. Bỗng nhìn thấy 1 mẫu sọ dừa đầy nước mưa bên gốc cây lớn, bà vội uống cho đỡ khát. Về nhà, bà có mang trong mình.

Chẳng bao thời gian dài, người chồng mất. Bà sinh ra 1 đứa con ko có chân tay, mình mẩy cứ tròn lông lốc như quả dừa. Bà buồn quá, định vứt nó đi thì đứa bé lên tiếng bảo:

– Mẹ ơi! Con là người đấy! Mẹ đừng vứt con mà tội nghiệp.

Vì thương con, bà để con lại nuôi, đặt cho mẫu tên là Sọ Dừa. Lớn lên, Sọ Dừa vẫn như lúc bé, lăn lông lốc trong nhà. Bà mẹ buồn phiền nói sở hữu con:

– Con nhà người ta báy 8 tuổi đã đi tại chăn bò, còn mày chẳng được tích sự gì.

Sọ Dừa nói sở hữu mẹ:

– Chuyện gì chứ chăn bò con cũng khiến được. Mẹ cứ xin phú ông cho con đi chăn bò.

Nghe con nói, bà đánh liều tới hỏi phú ông. Ban đầu, phú ông ngần ngại vì hình dạng của Sọ Dừa, nhưng nghĩ nuôi ít tốn cơm, công chăn bò cũng ít nên ông đồng ý.

Từ đấy Sọ Dừa tới tại nhà phú ông. Cậu chăn bò siêu chuyên nghiệp. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối tới lại lăn sau đàn bò về nhà, đàn bò béo phải chăng hẳn ra. Phú ông mừng nhiều.

Ngày mùa, tôi tớ ra đồng khiến hết cả, phú ông bèn sai cha cô con gái thay thế phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. 2 cô chị độc óc, thường hắt hủi Sọ Dừa. Chỉ có cô út hiền lành, đối xử sở hữu Sọ Dừa siêu phải chăng.

1 hôm, như thường lệ tới phiên cô út mang trong mình cơm cho Sọ Dừa. Từ xa, cô bỗng nghe có tiếng sáo véo von. Cô rón rén nấp sau bụi cây và nhìn thấy 1 chàng trai khôi ngô tuấn tú đang ngồi trên võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nhưng nghe tiếng động, chàng trai biến mất, chỉ thấy Sọ Dừa nằm đấy. Nhiều lần như thế, cô út biết Sọ Dừa ko buộc phải là người trần, dần đem lòng yêu mến, có thức ăn nào ngon đều giấu đem cho chàng.

Cuối mùa tại, Sọ Dừa về giục mẹ tới hỏi con gái phú ông khiến vợ. Bà lão sửng sốt nhiều, nhưng thấy con năn nỉ mãi bà cũng chiều lòng.

Mẹ Sọ Dừa tới hỏi, phú ông cười mỉa mai:

– Muốn hỏi con gái ta, hãy về sắm đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm mang trong mình sang đây.

Bà lão ra về, nghĩ kiên cố con mình sẽ từ bỏ ý định. Nhưng Sọ Dừa lại bảo mẹ yên tâm, mình sẽ sắm đủ lễ vậy. Bà lão nửa tin nửa ngờ. Tới ngày hẹn, bà hết sức ngạc nhiên lúc trong nhà bỗng có đủ những lễ vật mà phú ông bắc buộc. Ko chỉ vậy, còn có chục giai nhân khiêng sính lễ sang nhà phú ông. Phú ông hoa cả mắt, nói sở hữu bà cụ:

– Để ta hỏi con gái, xem có đứa nào đồng ý lấy Sọ Dừa ko đã?

2 cô chị chê bai Sọ Dừa xấu xí, chỉ có cô út là cúi đầu tỏ ý bằng lòng. Phú ông đành nhận lễ vật và gả cô gái út cho Sọ Dừa.

Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thực linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào nờm nợp. Lúc rước dâu, chẳng ai thấy Sọ Dừa xấu xí đâu, chỉ thấy 1 chàng trai khôi ngô tuấn tú đứng bên cô út. Ai nấy đều sửng sốt và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa tiếc nuối vừa ghen tức.

2 vợ chồng sống vui vẽ, Sọ Dừa còn siêu thông minh, ngày đêm miệt mài đèn sách và thi đỗ trạng nguyên. Chẳng bao thời gian dài, nhà vua truyền chiếu sai chàng đi sứ. Trước lúc đi, chàng đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà, dặn buộc phải giữ luôn những thứ đấy bên mình để có lúc cần dùng tới.

Ganh tị sở hữu em, 2 cô chị nhân lúc Sọ Dừa vắng nhà, rắp tâm giết thịt hại em để thay thế khiến bà Trạng. 2 cô chị sang nhà chơi, rủ cô em chèo thuyền ra biển rồi đẩy em xuống nước. 1 con cá kình lớn nuốt cô út vào bụng. Might có con dao bên mình, cô đâm chết cá, xác cá trôi dạt vào bờ 1 hòn đảo, cô lại lấy dao xẻ bụng cá chui ra bên cạnh. Cô dùng bàn đá bật lửa, nướng cá sống qua ngày, chờ thuyền đi ngang qua tới cứu. Sống trên đảo ít ngày, 2 quả trứng cũng nở thành đôi gà đẹp khiến bạn sở hữu cô.

1 hôm có cái thuyền đi qua đảo, con gà trống nhìn thấy bèn gáy vang cha lần:

– Ò… ó… o… Nên thuyền quan trạng rước cô tôi về.

Quan trạng cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Về nhà, quan trạng mở tiệc mừng, mời bà con tới chia vui, nhưng lại giấu vợ trong nhà ko cho ai biết. 2 cô chị khấp khởi mừng thầm, tranh nhau nhắc chuyện cô em út rủi ro, tỏ vẻ thương tiếc nhiều. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong new cho gọi vợ ra. 2 cô chị nhìn thấy cô em thì xấu hổ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ đi biệt xứ.

Truyện Sọ Dừa đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc về 1 chàng Sọ Dừa thông minh, phải chăng bụng. Qua đấy, truyện còn biểu hiện tấm lòng nhân ái tình sở hữu những con người hiền lành, phải chăng bụng và niềm thương cảm sở hữu những con người bất hạnh. Đây chính là câu chuyện mà tôi yêu thích nhất.

Bài văn mẫu số 2

Ngày xưa, có 2 vợ chồng nông dân hiền lành, chăm chỉ nhưng đã bên cạnh 5 mươi mà vẫn chưa có con. 1 hôm nọ, trời nắng siêu lớn, người vợ vào rừng lấy củi cho chủ, khát nước quá ko tìm thấy suối. Bà nhìn thấy mẫu sọ dừa không tính gốc cây đựng đầy nước mưa, bà bưng lên uống, về nhà thì có mang trong mình. Chẳng bao thời gian dài sau, bà sinh ra 1 đứa bé ko chân ko tay, tròn như 1 quả dừa nhưng lại biết nói. Bà toan vứt đi thì bỗng nhiên đứa bé đựng tiếng nói:

– Mẹ ơi, con là con của mẹ đây! Mẹ đừng vứt con đi mà tội nghiệp.

Thương con, bà lão giữ lại nuôi. S au lúc lớn lên, Sọ Dừa xin mẹ cho đi chăn bò tại nhà phú ông. Cậu chăn bò siêu chuyên nghiệp, con nào con nấy bụng no căng. Nhà phú ông có cha cô con gái thay thế phiên nhau đưa cơm cho Sọ Dừa. 2 cô chị ác nghiệt kiêu kỳ, chỉ có cô út là đối đãi tử tế sở hữu Sọ Dừa. 1 hôm, như thường lệ tới phiên cô út mang trong mình cơm cho Sọ Dừa. Từ xa, cô bỗng nghe có tiếng sáo véo von. Cô rón rén nấp sau bụi cây và nhìn thấy 1 chàng trai khôi ngô tuấn tú đang ngồi trên võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nhưng nghe tiếng động, chàng trai biến mất, chỉ thấy Sọ Dừa nằm đấy. Nhiều lần như thế, cô út biết Sọ Dừa ko buộc phải là người trần, dần đem lòng yêu mến, có thức ăn nào ngon đều giấu đem cho chàng.

Cuối mùa tại, Sọ Dừa đòi mẹ tới hỏi con gái phú ông khiến vợ. Bà mẹ thấy con nói vậy, vì thương con nên đành tới nhà phú ông hỏi cưới. Phù ông nghe bà lão nói thì cười lớn rồi nói:

– Muốn cười con gái ta thì buộc phải chuẩn bị đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm.

Bà lão trở về nhà nói sở hữu con. Sọ Dừa dặn mẹ cứ yên tâm. Tới ngày cưới, Sọ Dừa đã chuẩn bị đủ lễ vật cho mẹ mang trong mình sang nhà phú ông. Lúc rước dâu, ko ai thấy Sọ Dừa đâu, chỉ thấy 1 chàng trai khôi ngô tuấn tú đứng bên cô út. Ai nấy đều sửng sốt và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa tiếc nuối vừa ghen tức.

Cuộc sống của 2 vợ chồng Sọ Dừa siêu vui vẽ. Sọ Dừa học hành chăm chỉ đỗ trạng nguyên và được vua cử đi sứ. Trong thời kì đấy, 2 cô chị sinh lòng đố kị, bày mưu hãm hại em gái. 2 cô chị rủ em chèo thuyền ra biển chơi, rồi đẩy em xuống nước. Cô út bị 1 con cá kình nuốt chửng vào bụng. Sẵn có con dao mà Sọ Dừa đưa cho cô rạch bụng nó, con cá chết xác dạt vào hòn đảo. Nhờ có có những đồ vật mà Sọ Dừa đưa cho, cô út sống sót trên đảo hoang.

1 hôm, có cái thuyền đi qua đảo, con gà trống homosexual lớn:

– Ò ó o… buộc phải thuyền quan trạng rước cô tôi về.

Quan trạng thấy thế bèn cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà nhưng ko cho ai biết, quan trạng mở tiệc mừng sở hữu bà con ngày trở về. 2 cô chị thấy vậy mừng thầm, tranh nhau nhắc chuyện cô em rủi ro ra vẻ thương tiếc nhiều. Quan trạng ko nói gì, hết tiệc new dẫn vợ ra. 2 cô chị thấy em, xấu hổ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ ra đi biệt xứ.

Đề cập lại 1 truyện cổ tích – Tấm Cám

Bài văn mẫu số 1

Từ xưa, tôi đã được nghe những câu chuyện cổ tích qua lời nhắc của bà, của mẹ. Cho tới ngay thời điểm hiện tại}, tôi vẫn còn yêu thích và nhớ mãi về truyện cổ tích Tấm Cám.

Câu chuyện nhắc về 2 chị em Tấm và Cám. Cha mất sớm, Tấm buộc phải tại cùng sở hữu dì ghẻ. Mọi việc nặng nhọc từ việc nhà tới việc đồng áng đề do 1 tay Tấm khiến hết.

1 hôm, dì ghẻ đưa cho 2 chị em từng người 1 mẫu giỏ và bảo ra đồng bắt con tôm mẫu tép, hứa rằng:

– Hễ đứa nào bắt được đầy giỏ thì thưởng cho 1 mẫu yếm đỏ.

Tấm nhờ có mò cua bắt ốc đã quen nên chỉ 1 buổi là được đầy giỏ vừa cá vừa tép. Còn Cám thì mải chơi, tới cuối buổi vẫn chưa bắt được gì. Cám liền nói sở hữu Tấm:

– Chị Tấm ơi chị Tấm! Đầu chị lấm, chị hụp cho sâu, kẻo về mẹ mắng.

Tấm tin ngay, bèn xuống ao lội ra chỗ sâu tắm rửa. Thừa dịp đấy, Cám liền trút hết tép của Tấm vào giỏ của mình rồi cha chân 4 cẳng về trước để nhận cái yếm đào. Tấm lên bờ thấy giỏ ko còn cá, sợ về nhà bị dì ghẻ đánh liền ngồi khóc. Bụt hiện lên bảo Tấm nhìn vào trong giỏ xem còn gì ko, thì trong giỏ còn 1 con cá bống. Bụt liền bảo Tấm đem cá về nuôi, lúc cho ăn thì gọi:

“Bống bống bang bangLên ăn cơm vàng cơm bạc nhà taChớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người”

Từ hôm đấy trở đi, cứ sau bữa ăn, Cám lại thấy Tấm để dành 1 phần cơm. Thấy kì lạ, Cám mách mẹ. 2 mẹ con rình xem thì tìm ra ra Tấm đang nuôi 1 con cá bống. Từng lần nghe lời Tấm gọi, bống lại ngoi lên mặt nước đớp những hạt cơm được ném xuống. Biết chuyện, dì ghẻ gọi Tấm lại rồi bảo chị ta sáng mai dậy sớm đi chăn trâu, và dặn rằng:

– Con ơi con! Làng đã khởi đầu cấm đồng rồi đấy. Mai con đi chăn trâu, buộc phải chăn đồng xa, chớ chăn đồng nhà, làng bắt mất trâu.

Tấm ko chút nghi ngờ, sáng hôm sau đưa trâu đi ăn thực xa. Trên nhà mẹ con Cám liền ra giếng, gọi y hệt lời Tấm. Cá bống hiện lên thực, 2 mẹ con Cám liền bắt lấy nó rồi đem giết thịt thịt.

Ít thời gian dài sau, nhà vua mở hội luôn mấy đêm ngày. Già trẻ trai gái những làng đều nô nức đi xem. 2 mẹ Cám cũng sắm sửa quần áo đẹp để đi trẩy hội. Thấy Tấm cũng muốn đi, dì ghẻ liền lấy 1 thúng gạo và 1 thúng thóc sở hữu nhau, rồi bảo chị:

– Con hãy nhặt cho xong chỗ gạo này rồi có đi đâu hãy đi, đừng có bỏ dở, về chẳng có gì để thổi cơm dì đánh đấy.

1 thời kì sau, nhà vua hạ lệnh cho rao mời toàn bộ phụ nữ đi xem hội tới ướm thử giày. Và hễ ai đi vừa cái giày thì vua sẽ lấy khiến vợ. Cám cũng đếm thử nhưng ko vừa. Nhìn thấy Tấm từ xa, Cám liền nói sở hữu mẹ:

– Mẹ ơi, nghe đâu chị Tấm nhà ta cũng tới thử giày đấy!

Dì ghẻ liền bĩu môi, nói:

– Chuông khánh còn chẳng ăn ai. Nữa là mảnh chĩnh vứt bên cạnh bờ tre.

Xem Thêm  Lời bài hát Ai chung tình được mãi

Nhưng lúc Tấm đặt chân vào giày thì vừa như in. Tấm còn lấy ra 1 cái giày khác giống y hệt. Thế rồi, nàng được vua đón vào cung khiến hoàng hậu.

Tuy sống trong hoàng cung, Tấm vẫn ko quên ngày giỗ cha. Nhân đấy, mụ con Cám bày mưu hại Tấm:

– Trước đây con quen trèo cau, con hãy trèo xé lấy 1 buồng để cúng bố.

Tấm vâng lời mẹ tôi, trèo lên cây. Thấy cây rung rinh liền hỏi:

– Dì khiến gì dưới gốc thế?

– Gốc cau nhiều kiến, dì đuổi kiến cho nó khỏi lên đốt con.

Tấm chưa kịp xé cau thì cây đã đổ, ngã lộn cổ xuống ao và chết. Dì ghẻ liền đưa Cám vào hoàng cung để thay thế cho Tấm.

1 hôm, Cám đang ngồi giặt áo cho vua tại giếng, thì có con chim vàng anh tại đâu bay tới, ngừng lại trên 1 cành cây, kêu lên:

– Phơi áo chồng tao phơi lao phơi sào, chớ phơi bờ rào, rách áo chồng tao.

Tiếp tục, chim vàng anh bay thẳng vào cung điện đậu tại cửa sổ, hót lên siêu vui tai. Vua đi đâu, chim bay tới đấy. Nhà vua yêu quý vàng anh quên cả ăn ngủ. Cám liền về nhà mách mẹ. Dì ghẻ bảo cứ bắt chim khiến thịt ăn rồi tìm điều nói dối vua. Trở lại cung vua, Cám nhân lúc vua đi vắng, bắt chim khiến thịt ăn, rồi vứt lông chim tại bên cạnh vườn. Thấy mất vàng anh, vua hỏi, Cám trả lời rằng:

– Thiếp có mang trong mình thèm ăn thịt chim nên trộm phép bệ hạ đã giết thịt thịt ăn mất rồi.

Nhà vua nghe vậy thì ko nói gì cả. Thực kì lạ là tại chỗ lông chim vàng anh mọc lên 1 cây xoan đào, cành lá xum xuê, tỏa bóng mát. Vua sai người mắc võng, ngày ngày nằm tại đấy nghỉ ngơi. Cám thấy vậy thì tức nhiều, sai thợ chặt cây khiến khuôn cửi. Lúc vua hỏi, tôi lại nói dối:

– Cây bị đổ vì bão, thiếp sai thợ chặt khiến khuôn cửi để dệt áo cho bệ hạ.

Khuôn cửi đóng xong, Cám vừa ngồi dệt vào dệt thì nghe thấy tiếng kêu:

“Cót ca cót két

Lấy tranh chồng chị,

Chị khoét mắt ra”

Cám sợ hãi nhiều, liền về nhà mách mẹ. Dì ghẻ khuyên Cám đốt quách khuôn cửi rồi đem tro đi đổ cho rõ xa để được yên tâm. Cám sai người đem đốt khuôn cửi rồi đổ tro ra thực xa hoàng cung.

Từ chỗ tro tàn mọc lên 1 cây thị, cả cây chỉ có từng 1 quả thị. 1 hôm, 1 bà lão đi qua nhìn thấy liền nói:

– Thị ơi thị, rụng vào bị bà, bà đem bà ngửi, chứ bà ko ăn.

Quả thị liền rụng xuống rơi vào bị bà. Bà lão vừa dứt lời thì quả thi rơi xuống. Kỳ lạ là từ đấy, cứ từng lần đi chợ về, bà lão đều thầy nhà cửa sạch sẽ, cơm nước tinh tươm. Bà quyết tâm rình xem có điều gì lạ đang xảy ra thì tìm ra thấy 1 cô gái chui ra từ quả thị. Bà lão rón rén lại sắp rồi xé nát vỏ quả thị. Từ đấy, Tấm tại sở hữu bà hàng nước. 1 hôm, nhà vua đi qua ghé vào thấy miếng trầu têm cánh phượng giống của Tấm têm, liền gặng hỏi bà lão. Tấm và nhà vua gặp lại nhau.

Lại nói tới Cám sau thời điểm thấy chị Tấm trở về lại xinh đẹp hơn xưa. Vua ngày càng yêu quý. Cám liền tới hỏi chị:

– Chị Tấm ơi, chị khiến thế nào mà đẹp thế?

Chị Tấm ko trả lời chỉ hỏi lại tôi:

– Có muốn đẹp ko để chị giúp?

Cám nghe theo lời chị Tấm. Thấy chị sai người đào 1 mẫu hố sâu rồi bảo Cám xuống đấy. Cám ko chút nghi ngờ, liền xuống dưới và chết bỏng.

Qua truyện Tấm Cám, nhân dân ta đã gửi gắm khát vọng công bằng, mẫu thiện thắng lợi mẫu ác. Cô Tấm hiền lành cuối cùng sống vui vẽ bên nhà vua, còn mẹ con Cám độc ác thì bị trừng phạt.

Bài văn mẫu số 2

Tấm và Cám là 2 chị em cùng cha khác mẹ. Vốn được mẹ nuông chiều, Cám chẳng buộc phải động tay tới 1 công việc nào. Còn Tấm buộc phải khiến lụng từ sáng tới tối mà vẫn ko hết việc.

1 hôm, mẹ gọi cả 2 chị em tới rồi đưa cho từng đứa 1 mẫu giỏ và bảo:

– 2 con trường hợp ai bắt được đầy tôm tép sẽ được thưởng 1 cái yếm đào.

2 chị em đi ra đồng. Tấm chăm chỉ lại quen tay nên chẳng mấy chốc giỏ đã đầy tôm tép. Còn Cám , vì mải chơi mà tới cuối buổi chẳng bắt được gì. Chợt Cảm chạy lại và bảo Tấm:

– Chị Tấm ơi! Đầu chị lấm, chị hụp cho sâu kẻo về mẹ mắng.

Tấm tin thực, liền hụp xuống ao sâu tắm rửa sạch sẽ. Cám liền trút hết tôm tép tại giỏ của Tấm sang giỏ của mình, rồi chạy về gặp mẹ để lấy yếm đào. Còn Tấm tại dưới ao lên, nhìn vào giỏ ko còn gì, liền ngồi khóc. Bụt liền hiện lên và bảo Tấm nhìn vào trong giỏ xem còn gì ko. Tấm nhìn vào thì thấy 1 chú cá bống bé. Bụt bảo chị đem cá bống về thả xuống giếng, hàng ngày cho ăn. Từng lần cho ăn lại gọi:

“Bống bống bang bang Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người”

Từ hôm đấy, Tấm thường giấu 1 phần cơm mang trong mình ra giếng. Thấy kỳ lạ, Cám bèn rình xem rồi về mách mẹ. Dì ghẻ lấy nguyên nhân làng đã khởi đầu cấm đồng để bắt Tấm chăn trâu tại đồng xa. Còn tại nhà, mẹ con Cám bắt cá bống đem đi giết thịt thịt để nấu ăn. Về tới nhà, như mọi ngày Tấm lại đem cơm ra giếng nhưng gọi mãi ko thấy cá bống đâu. Tấm lại ngồi khóc. Bụt hiện lên bảo Tấm hãy đi tìm xương cho vào 4 cái lọ rồi đem chôn tại 4 chân giường. Nhờ có sự viện trợ của gà trống, Tấm tìm được xương cá bống.

Ít thời gian dài sau, nhà vua mở hội cho người dân khắp nơi tới dự. Mẹ con Cám cũng sắm sửa quần áo new để đi dự hội. Tấm thưa sở hữu dì ghẻ muốn đi. Nhưng dì ghẻ lại trộn 1 đấu gạo sở hữu 1 đấu thóc bắt Tấm tại nhà nhặt cho xong. Nói xong, 2 mẹ con xúng xính trong quần áo đẹp lên đường tới kinh đô. Tấm tủi thần ngồi khóc. Bụt lại hiện lên sai đàn chim sẻ tới giúp. Tiếp tục, bụt còn bảo chị đào 4 lọ xương cá bống lên sẽ có điều kỳ lạ. Lúc Tấm đào lên 4 mẫu lọ biến ra 1 bộ quần áo đẹp, 1 đôi hài đẹp và 1 con ngựa để chị đi dự hội. Ít thời gian dài sau, nghe đồn rằng nhà vua đi qua con sông thấy ngựa ko chịu đi liền sai người xuống sông xem có điều gì lạ thì vớt được 1 cái hài. Vua nhìn thấy liền đem lòng yêu mến người đi hài, ra lệnh ai mang trong mình vừa sẽ được khiến vợ vua. Mẹ con Cám cũng kéo nhau tới thử nhưng chẳng đi vừa. Tới lượt Tấm ướm thử thì vừa như in. Tấm được vua rước vào cung khiến hoàng hậu.

Tới ngày giỗ cha, Tấm về ăn giỗ. Dì ghẻ bảo chị Tấm trèo cây cau, hái cau cúng cha. Nhân lúc nàng ko để ý mà tại dưới chặt đổ cây cau. Tấm ngã xuống ao chết đuối. Mẹ con dì ghẻ vào cung khóc lóc nhắc lể sự tình và xin cho Cám tại lại thay thế Tấm hầu hạ vua.

1 hôm, có 1 con chim vàng anh tại đâu bay tới đang lúc Cám giặt quần áo cho vua. Vàng anh kêu lên: “ Phơi áo chồng tao phơi lao phơi sào, chớ phơi bờ rào, rách áo chồng tao”. Rồi chim vàng anh bay vào cung vua, ngày ngày quấn quýt làm cho nhà vua ko thèm ngó ngàng tới tôi. Cám tức nhiều, tìm bí quyết giết thịt chết vàng anh, đem lông chim vứt bên cạnh vườn. Lúc vua hỏi thì Cám nói dối là mình có mang trong mình thèm ăn thịt chim nên vua ko hỏi gì nữa. Từ chỗ lông chim vàng anh, 1 cây xoan đào mọc lên, cành lá xum xuê tỏa bóng mát. Vua sai người mắc võng nằm nghỉ tại đây. Cám thấy vậy thì về nhà liền mách mẹ. Cám khiến theo lời mẹ sai người chặt cây khiến thành khuôn cửi. Vua có hỏi thì Cám lại nói dối là do cây bị đổ vì bão, sai thợ chặt khiến khuôn cửi để dệt áo cho vua. Nhưng lúc Cám ngồi dệt, bỗng vang lên 1 giọng nói:

“Cót ca cót két Lấy tranh chồng chị, Chị khoét mắt ra.”

Cám sợ quá, về nhà mách mẹ. Dì ghẻ cho người tới đốt khuôn cửi đi, đổ ra xa khỏi hoàng cung.

Từ chỗ tro tàn mọc lên 1 cây thị, cả cây chỉ có từng 1 quả thị. 1 hôm, 1 bà lão đi qua nhìn thấy liền nói:

– Thị ơi thị, rụng vào bị bà, bà đem bà ngửi, chứ bà ko ăn.

Quả thị liền rụng xuống rơi vào bị bà. Bà lão vừa dứt lời thì quả thi rơi xuống. Kỳ lạ là từ đấy, cứ từng lần đi chợ về, bà lão đều thầy nhà cửa sạch sẽ, cơm nước tinh tươm. Bà quyết tâm rình xem có điều gì lạ đang xảy ra thì tìm ra thấy 1 cô gái chui ra từ quả thị. Bà lão rón rén lại sắp rồi xé nát vỏ quả thị. Từ đấy, Tấm tại sở hữu bà hàng nước. 1 hôm, nhà vua đi qua ghé vào thấy miếng trầu têm cánh phượng giống của Tấm têm, liền gặng hỏi bà lão. Tấm và nhà vua gặp lại nhau.

Tấm theo nhà vua về cung. Lại nói tới Cám sau thời điểm thấy Tấm trở về lại xinh đẹp hơn xưa. Vua ngày càng yêu quý. Cám liền tới hỏi chị:

– Chị Tấm ơi, chị khiến thế nào mà đẹp thế?

Chị Tấm ko trả lời chỉ hỏi lại tôi:

– Có muốn đẹp ko để chị giúp?

Cám nghe theo lời chị Tấm. Thấy chị sai người đào 1 mẫu hố sâu rồi bảo Cám xuống đấy. Cám ko chút nghi ngờ, liền xuống dưới và chết bỏng.

Đề cập lại 1 truyện cổ tích – Em bé thông minh

Bài văn mẫu số 1

Ngày xưa, có ông vua nọ muốn tìm người tài giúp nước, liền sai viên quan đi khắp nơi. 1 hôm, viên quan đi tới 1 làng nọ thấy 2 cha con đang cày bừa, liền tới sắp. Viên quan hỏi người cha:

– Này, lão kia! Trâu của lão cày 1 ngày được mấy đường?

Người cha chưa biết trả lời thế nào, thì cậu bé chỉ khoảng 7, 8 tuổi đã hỏi lại:

– Ví dụ ông trả lời đúng ngựa của ông đi 1 ngày được mấy bước, tôi sẽ cho ông biết trâu của cha tôi cày 1 ngày được mấy đường.

Viên quan vô cùng sửng sốt ko biết trả lời ra sao. Ông mừng nhiều, nghĩ thầm đã tìm được người tài, liền trở về bẩm báo sở hữu nhà vua.

1 hôm, nhà vua ban cho làng của cậu bé cha thúng gạo nếp và cha con trâu đực, ra lệnh khiến sao buộc phải nuôi cho cha con trâu đấy đẻ thành 9 con, hẹn 5 sau buộc phải đem nộp đủ, trường hợp ko thì cả làng buộc phải tội.

Cả làng lo lắng. Biết chuyện, cậu bé nói sở hữu cha hãy bảo dân làng giết thịt thịt 2 con trâu và đồ 2 thúng gạo nếp lên để mọi người ăn 1 bữa cho sướng miệng. Còn 1 con trâu và 1 thúng gạo nếp bán đi lấy tiền khiến lộ chi phí cho 2 cha con trẩy kinh lo liệu việc của làng.

Dân làng nghe vậy, tuy có ngờ vực nhưng vẫn khiến theo, còn bắt họ viết giấy cam đoan. Tiếp tục, 2 cha con cậu bé sửa soạn lên đường. Tới hoàng cung, người cha đứng đợi tại bên cạnh, còn cậu bé thì nhân lúc mấy người lính canh sơ ý, lẻn vào sân rồng khóc lóc. Nhà vua nghe thấy liền sai lính điệu cậu vào, phán hỏi:

– Cậu bé kia, sao lại tới đây mà khóc?

Lúc đấy, cậu bé new trả lời:

– Tâu đức vua, mẹ con chết sớm mà cha con ko chịu đẻ em bé để chơi sở hữu con cho có bạn, cho nên con khóc. Dám mong đức vua phán bảo cha con cho con được nhờ có.

Nghe cậu bé nói thế, vua và những triều thần đều bật cười. Vua nói:

– Muốn có em thì buộc phải bảo cha lấy vợ khác, chứ đàn ông khiến sao mà để con được?

Nghe vậy, cậu bé liền thưa sở hữu vua:

– Thế sao vua lại bắt làng chúng con nuôi cha con trâu đực cho đẻ thành 9 con để nộp đức vua? Giống đực thì khiến sao mà đẻ được ạ!

Lúc đấy, vua cười và bảo: “

– Ta thử đấy thôi mà! Thế làng chúng mày ko biết đem trâu đấy ra thịt mà ăn sở hữu nhau à?

Em bé thưa sở hữu vua rằng làng biết đấy là lộc của vua ban nên đã khiến cỗ ăn mừng sở hữu nhau rồi. Nghe nói vậy, nhà vua chỉ cười.

1 hôm, lúc 2 cha con đang ăn cơm tại công quán, bỗng có sứ giả nhà vua mang trong mình tới 1 con chim sẻ, sở hữu lệnh cho em bé buộc phải dọn thành cha cỗ thức ăn. Cậu bé đưa cho sứ giả 1 mẫu kim rồi nói:

– Ông cầm mẫu kim này về tâu sở hữu vua xin rèn cho tôi thành 1 con dao để xẻ thịt chim.

Sau hôm đấy, nhà vua cho gọi cha con vào và ban thưởng cho siêu hậu. Hồi đấy, có 1 nước láng giềng lăm le muốn chiếm nước ta. Để dò xem nước ta có hào kiệt hay ko, họ sai sứ thần nước họ đưa sang 1 mẫu vỏ ốc vặn siêu dài, rỗng 2 đầu, đố khiến sao xâu 1 sợi chỉ mảnh xuyên qua đường ruột ốc.

Những đại thần nước ta đều vò đầu suy nghĩ. Mọi người mua nhiều bí quyết nhưng vô hiệu. Cuối cùng triều đình đành mời sứ thần ra tại công quán đế kéo dài thời kì tìm người giải câu đố.

1 hôm, cậu bé đang đùa nghịch tại sau nhà thì có chỉ dụ của vua. Nghe viên quan nói đầu đuôi câu chuyện, cậu hiểu ra và bày cho viên quan bí quyết xâu chỉ qua mây câu hát sau:

“Tang tình tang! Tính tình tang Bắt con kiến càng buộc chỉ ngang lưng Bên thời lấy giấy mà bưng Bên thời bôi mỡ, kiến mừng kiến sang Tang tình tang…”

Viên quan sung sướng trở về triều đình và thực hành như lời cậu bé nói. Nhờ có vậy, sợi chỉ xâu xuyên qua ruột con ốc xoắn 1 bí quyết dễ dàng. Nghe vậy, sứ giả nước láng giềng nghe được câu trả lời thì vô cùng thán phục. Về sau, nhà vua còn phong cho em bé thông minh khiến trạng nguyên, đón vào cung vua để học hành.

Bài văn mẫu số 2

Ngày xưa, có 2 cha con nọ cùng nhau bình yên tại 1 ngôi làng nọ. 1 hôm, em bé đang phụ cha cày bừa cho vụ mùa new thì thấy có 1 viên quan từ đâu tới. Lúc tới sắp, viên quan đấy new đựng tiếng hỏi:

– Này, lão kia! Trâu của lão cày 1 ngày được mấy đường?

Người cha chưa biết trả lời thế nào, cậu bé new nhanh miệng hỏi vặn lại quan rằng:

– Thế xin hỏi ông câu này đã. Ví dụ ông trả lời được ngựa của ông đi 1 ngày được mấy bước tôi sẽ cho ông biết trâu của cha tôi cày 1 ngày được mấy đường.

Viên quan nghe hỏi lại như thế thì lộ ra vẻ sửng sốt. Tiếp tục ông ta hỏi tên họ làng xã quê quán của 2 cha con rồi phi ngựa 1 ổ đi.

1 thời kì sau, nhà vua sai ban cho làng cha thúng gạo nếp sở hữu cha con trâu đực, ra lệnh buộc phải nuôi khiến sao cho cha con trâu đấy đẻ thành 9 con, hẹn 5 sau buộc phải đem nộp đủ, trường hợp ko thì cả làng buộc phải tội.

Nhận lệnh vua, cả làng đều lo lắng. Cậu bé nghe chuyện liền bảo sở hữu cha:

– Chả mấy lúc được lộc vua ban, bố cứ thưa sở hữu làng khiến thịt 2 trâu và đồ 2 thúng gạo nếp để mọi người ăn 1 bữa cho sướng miệng. Còn 1 trâu và 1 thúng gạo, ta sẽ xin làng khiến chi phí tổn cho bố con ta trẩy kinh lo việc đấy.

Ngày hôm sau, người cha vội ra đình trình bày câu chuyện. Cả làng nghe nói ban đầu vô cùng ngờ vực, bắt cha con họ buộc phải khiến giấy cam đoan, new dám ngả trâu đánh chén.

Tiếp tục mấy hôm, 2 cha con cậu bé khăn gói tìm đường tiến kinh. Tới hoàng cung, cậu bảo cha đứng tại bên cạnh, còn mình thì lẻn vào sân rồng khóc um lên. Vua sai lính điệu cậu bé vào, phán hỏi nguyên nhân.

– Tâu đức vua con đá mẹ con chết sớm mà cha con thì ko chịu đẻ em bé để chơi sở hữu con cho có bạn, cho nên con khóc. Dám mong đức vua phán bảo cha con cho con được nhờ có.

Xem Thêm  Trắc nghiệm Địa lí 11 Bài 10 (Có đáp án) Địa 11 bài 10 trắc nghiệm

Nghe nói, vua và những triều thần đều bật cười. Vua phán:

– Muốn có em thì buộc phải tìm vợ khác cho bố mày, chứ bố mày là giống đực, khiến sao mà đẻ được!

Thấy mọi chuyện đều đúng như dự đoán, em bé tươi tỉnh đáp:

– Thế sao làng chúng con lại có lệnh trên bắt nuôi cha con trâu đực cho đẻ thành 9 con để nộp đức vua? Giống đực thì khiến sao mà đẻ được kia chứ!

Vua cười bảo:

– Ta thử đấy thôi mà! Thế làng chúng mày ko biết đem trâu đấy ra thịt mà ăn sở hữu nhau à?

– Tâu đức vua, làng chúng con sau thời điểm nhận được trâu và gạo nếp, biết là lộc của đức vua, cho nên đã khiến cỗ ăn mừng sở hữu nhau rồi.

Vua và đình thần gật gù rồi sai người đưa 2 cha con đi sắp xếp chỗ ăn tại. Qua hôm sau, bỗng có sứ nhà vua mang trong mình tới cho 1 con chim sẻ, sở hữu lệnh bắt họ buộc phải dọn thành cha cỗ thức ăn. Nhanh chóng suy nghĩ, em bé liền bảo cha lấy cho mình 1 mẫu kim might rồi đưa cho sứ giả, bảo:

– Phiền ông cầm lấy mẫu này về tâu đức vua xin rèn cho tôi thành 1 con dao để xẻ thịt chim.

Nagy lập tức, vua cho gọi cả 2 cha con cậu bé vào, ban thưởng siêu hậu. Bấy giờ, có nước láng giềng lúc nào cũng lăm le xâm lược đất nước ta. Họ cử viên viên sứ giả sang thăm dò xem nước ta có hào kiệt nào ko. Viên sứ giả tới mang trong mình theo 1 con ốc vặn dài, rỗng 2 đầu và 1 sợi chỉ mảnh, đố những quan trong triều khiến thế nào để xâu được sợi chỉ qua ruột ốc. Những quan khiến đủ mọi bí quyết: người thì dùng miệng hút, người bôi sáp vào sợi chỉ cho cứng để dễ xâu. Nhưng toàn bộ đều vô hiệu. Vua bèn mời sứ giả tại lại cùng nghỉ ngơi vài ngày, kéo dài thời kì cho người đi hỏi ý kiến cậu bé. Nghe chuyện, cậu bé chỉ liền hát 1 câu:

“Tang tính tang! Tính tình tang Bắt con kiến càng, buộc chỉ ngang lưng Bên thời lấy giấy mà bưng, Bên thời bôi mỡ kiến mừng kiến sang. Tang tình tang! Tính tình tang!”

Viên quan hiểu ra, mừng rỡ quay về bẩm báo lên nhà vua. Vua cho người khiến theo lời cậu bé. Quả nhiên con kiến đã mang trong mình sợi chỉ xuyên qua vỏ ốc trước cặp mắt thán phục của sứ giả láng giềng. Tiếp tục, nhà vua liền gọi 2 cha con cậu bé vào cung, phong khiến trạng nguyên, còn sai người xây dinh thự ngay trong hoàng cung để tiện hỏi thăm.

Đề cập lại 1 truyện cổ tích – Thạch Sanh

Bài văn mẫu số 1

Xưa, tại quận Cao Bình có 2 vợ chồng đã lớn tuổi mà vẫn chưa có 1 mụn con. Dù rằng nhà nghèo, nhưng họ vẫn thường xuyên viện trợ mọi người. Ngọc Hoàng thấy họ phải chăng bụng, bèn sai thái tử đầu thai xuống khiến con. Từ đấy, người vợ có mang trong mình nhưng mấy nay ko thấy sinh nở. Người chồng lâm bệnh nặng rồi qua đời. Mãi về sau, người vợ new sinh ra được 1 cậu con trai.

Lúc cậu bé vừa khôn lớn thì người mẹ cũng mất. Từ đấy, cậu sống lủi thủi trong 1 túp lều dựng dưới gốc đa, cả gia tài chỉ có lưỡi búa cha để lại. Người ta gọi cậu là Thạch Sanh. 5 Thạch Sanh khởi đầu biết dùng búa, Ngọc Hoàng sai thiên thần xuống dạy cho đủ loại võ nghệ, những phép thần thông.

1 lần nọ, có người hàng rượu là Lí Thông tình cờ đi qua. Thấy Thạch Sanh gánh 1 bó củi lớn, hằn thầm nghĩ: “Người này khỏe mạnh, trường hợp về tại cùng sẽ có lợi biết bao!”. Rồi Lí Thông lân la gợi chuyện, gạ Thạch Sanh kết nghĩa anh em. Vốn mồ côi cha mẹ, nay lại có người săn sóc tới mình, Thạch Sanh cảm động, vui vẻ nhận lời. Tiếp tục, Thạch Sanh dọn về sống cùng mẹ con Lí Thông.

Bấy giờ, trong vùng có con chằn tinh có nhiều phép lạ, thường ăn thịt người. Quan quân nhiều lần vây bắt, nhưng đều thất bại. Đề cập từ đấy, dân buộc phải lập miếu thờ, hằng 5 nộp cho chằn tinh 1 mạng người để nó đỡ phá phách. Băm đấy, tới lượt nhà Lý Thông. Mẹ con hắn nghĩ kế để lừa Thạch Sanh đi thay thế. Chiều hôm đấy, Thạch Sanh đi tìm củi trở về, Lí Thông dọn 1 mâm rượu thịt, rồi bảo sở hữu Thạch Sanh:

– Đêm nay, tới lượt anh đi cánh miếu thời. Ngặt còn mẻ rượu chưa xong, vậy em chịu khó thay thế anh, sáng mai lại về.

Thạch Sanh thực thà, nhận lời đi ngay. Nửa đêm hôm đấy, chàng đang lim dim ngủ thì chằn tinh xuất hiện, giơ nanh vuốt định vồ lấy chàng. Thạch Sanh lấy búa đánh nhau sở hữu con quái vật. Chỉ 1 lúc, lưỡi búa của chàng đã xả xác con quái vật khiến 2. Chằn tinh hiện nguyên hình là 1 con trăn khổng lồ, nó chết để lại 1 bộ cung tên bằng vàng. Thạch Sanh chặt đầu con quái vật mang trong mình về. Mẹ con Lí Thông đang ngủ, nghe tiếng gọi cửa, ngỡ là Thạch Sanh trở về báo thù. Mẹ con hắn hoảng sợ, van lạy rối rít. Tới lúc Thạch Sanh vào nhà nhắc rõ mọi chuyện, họ new hoàn hồn. Lí Thông liền nghĩ ra kế khác, bảo sở hữu Thạch Sanh:

– Con trăn đấy nhà vua nuôi đã thời gian dài. Nay em giết thịt nó là mang trong mình tội. Thôi ngay thời điểm hiện tại} nhân trời chưa sáng em hãy trốn ngay đi. Mọi chuyện đã có anh lo liệu.

Thạch Sanh ko mảy might nghi ngờ. Chàng vội vàng từ giã mẹ con Lí Thông, trở về gốc đa cũ, lại tìm củi để nuôi thân. Còn Lí Thông nhân thời cơ đấy đem đầu con chằn tinh vào dâng vua. Nhà vua khen ngợi, còn phong hắn khiến Quận công.

Nhà vua có công chúa tới tuổi lấy chồng. Hoàng tử nhiều nước sai sứ tới hỏi vợ nhưng nàng ko vừa ý. Nhà vua buộc phải mở 1 hội lớn, mời những hoàng từ và con trai trong thiên hạ tới dự, để công chúa đứng trên lầu cao ném quả cầu might. Hễ quả cầu rơi trúng người nào, công chúa sẽ lấy người đấy khiến chồng. Lúc công chúa sắp ném quả cầu, nàng bỗng bị 1 con đại bàng khổng lồ quắp đi. Nó bị thương nhưng vẫn gắng sức bay về hold. Thạch Sanh lần theo vết máu, tìm được hold của đại bàng.

Từ ngày công chúa bị mất tích, nhà vua vô cùng lo lắng. Vua liền sai Lí Thông đi tìm công chúa, hứa sẽ gả công chúa và truyền ngôi cho. Lí Thông bèn cho mở hội hát xướng để nghe ngóng. Nhiều ngày trôi qua vẫn ko có tin tức. Tới ngày thứ mười, Lí Thông gặp Thạch Sanh đi xem hội. Nghe Lí Thông nhắc tới việc đi tìm công chúa, Thạch Sanh nhắc lại chuyện bắn trúng đại bàng. Lí Thông mừng rỡ nhờ có Thạch Sanh tới hold của đại bàng.

Tới nơi, Thạch Sanh xin được xuống hold cứu công chúa. Thạch Sanh đánh nhau sở hữu đại bàng, cuối cùng cứu được công chúa. Sau khoản thời gian đưa được công chúa lên, Lí Thông sai người lấp kín cửa hold lại. Biết mình bị lừa, Thạch Sanh cố tìm lối lên. Chàng đi tới cuối hold thì thấy 1 chàng trai bị nhốt trong cũi sắt. Thạch Sanh dùng cung tên bắn tan cũi sắt cứu chàng trai. Thì ra đấy chính là con trai của vua Thủy Tề. Chàng được mời xuống thủy phủ chơi, tiếp đãi kỹ càng rồi đưa trở về nhà. Lúc chàng về, vua Thủy Tề biếu nhiều vàng bạc, nhưng chàng ko nhận, chỉ xin 1 cây đàn.

Hồn của đại bàng và chằn tinh lang thang, 1 hôm gặp nhau bàn bí quyết báo thù. Chúng vào kho nhà vua ăn trộm tài sản mang trong mình tới giấu tại gốc đa. Thạch Sanh bị bắt vào ngục. Còn về c ông chúa sau thời điểm cứu thoát, trở về cũng thì bỗng ko nói, ko cười. Nhà vua buộc phải hoãn việc cưới xin lại. Lí Thông tìm mời thầy thuốc về chữa, nhưng cũng ko được.

1 hôm, trong ngục tối, Thạch Sanh đem đàn ra đánh. Công chúa nghe thấy tiếng đàn thì bỗng nhiên nói được, cười được. Nàng xin vua cho gọi người đánh đàn vào. Vua lấy khiến lạ cho Thạch Sanh tới gặp, chàng nhắc hết mọi oan khuất. Mọi người ngay thời điểm hiện tại} new biết được sự thực. Nhà vua cho bắt giam mẹ con Lí Thông, giao cho Thạch Sanh trừng trị. Chàng nể tình tha cho họ về quê, nhưng đi tới nửa đường thì mẹ con Lí Thông bị sét đánh chết, rồi hóa kiếp khiến bọ hung.

Nhà vua gả công chúa cho Thạch Sanh. Thấy lễ cưới tưng bừng, hoàng tử những nước chư hầu trước kia bị công chúa từ hôn siêu tức giận. Họ đem binh lính sang giao chiến. Thạch Sanh đem đàn ra gảy, tiếng đàn của chàng vừa đựng lên đã làm cho quân sĩ mười 8 nước bủn rủn chân tay, rồi xin hàng. Thạch Sanh sai nấu cơm thiết đãi những kẻ thua trận. Cả mấy vạn tướng lĩnh, quân sĩ thấy chỉ có 1 niêu cơm bé xíu, tỏ vẻ coi thường, ko muốn ăn. Thạch Sanh đố họ ăn hết được niêu cơm và hứa sẽ trọng thưởng. Niêu cơm ăn hết lại đầy, họ cúi đầu tạ an vợ chồng Thạch Sanh rồi kéo nhau về nước. Về sau, nhà vua ko có con trai nên đã nhường ngôi cho Thạch Sanh.

Bài văn mẫu số 2

Ngày xưa, tại quận Cao Bình có 2 vợ chồng đã lớn tuổi nhưng chưa có con. Tuy cuộc sống vất vả, nhưng họ vẫn thường xuyên viện trợ mọi người. Ngọc Hoàng thấy họ phải chăng bụng liền sai Thái tử đầu thai xuống khiến con. Cậu bé sinh ra đã mồ côi cha, về sau người mẹ cũng qua đời. Cậu sống 1 mình tại gốc đa, dân làng thường gọi là Thạch Sanh. Lúc lớn lên, Thạch Sanh được thiên thần dạy cho đủ loại võ nghệ và mọi phép thần thông.

1 hôm, có người hàn rượu là Lí Thông đi ngang qua gốc đa. Thấy Thạch Sanh có sức khỏe, hắn liền lân la tới gợi chuyện để 2 người kết nghĩa anh em. Thạch Sanh đồng ý, rồi dọn về tại cùng mẹ con Lí Thông.

Trong vùng có 1 con chằn tinh có nhiều phép lạ, thường ăn thịt người. Quan quân đã nhiều lần diệt trừ nhưng ko khiến gì được. Dân làng buộc phải lập miếu thờ, hằng 5 lại nộp cho nó 1 mạng người. 5 đấy tới lượt nhà Lí Thông, hắn liền nghĩ kế làm cho Thạch Sanh đi nộp mạng thay thế mình. Chiều hôm đấy, Thạch Sanh đi tìm củi về đã thấy 1 bàn tiệc rượu. Lí Thông liền nói:

– Đêm nay, anh buộc phải đi canh miếu thờ. Nhưng mẻ rượu new đựng vẫn chưa xong, nên phiền em đi thay thế, tới sáng thì về.

Thạch Sanh chẳng nghi ngờ mà đồng ý đi ngay. Đêm đấy, Thạch Sanh đang lim dim ngủ thì chằn tinh hiện ra định vồ lấy chàng. Chàng dùng nhiều võ thuật giết thịt chết con quái vật. Nó hiện nguyên hình là 1 con trăn khổng lồ. Nó chết để lại 1 bộ cung tên bằng vàng. Chàng chặt đầu con quái vật đem về. Lúc bấy giờ, mẹ con Lí Thông hãy còn đương ngủ. Nghe tiếng gõ cửa, tưởng Thạch Sanh về đòi mạng thì sợ hãi, van lạy rối rít. Tới lúc Thạch Sanh vào nhà, nhắc rõ sự tình, chúng new hoàn hồn. Lí Thông liền nghĩ ra kế lừa Thạch Sanh:

– Đấy là con vật vua nuôi. Em giết thịt nó ắt buộc phải chịu tội. Bấy giờ em hãy trốn đi, mọi chuyện để anh lo liệu.

1 lần nữa, Thạch Sanh chẳng chút nghi ngờ, trốn về gốc đa cũ. Còn Lí Thông thì mang trong mình đầu con quái vật tới lĩnh thưởng. Nhà vua có con gái tới tuổi lấy chồng, liền cho tổ chức lễ kén rể. Trong lễ kén rể, công chúa bị 1 con đại bàng khổng lồ quặp đi. Thạch Sanh nhìn thấy, liền dùng cung tên bắn nó rồi lần theo vết máu biết được hold của đại bàng. Từ ngày công chúa mất tích, nhà vua vô cùng lo lắng. Vua sai Lí Thông đi tìm và hứa gả công chúa cho. Lí Thông lo lắng, ko biết khiến thế nào. Sau hắn cho dân mở hội hát xướng để nghe ngóng tin tức. Tình cờ, Thạch Sanh tới xem, biết được chuyện đi cứu công chúa. Chàng nói mình biết hold của đại bàng và xin được đi cùng. Tới hold, Thạch Sanh xin xuống hold cứu công chúa, nhưng tiếp theo bị Lí Thông nhốt lại dưới hold. Trên đây, chàng cứu được con trai Vua Thủy Tề, được mời xuống thủy phủ chơi và tặng cho 1 cây đàn thần.

Sau khoản thời gian trở về, Thạch Sanh bị oan hồn chằn tinh và đại bàng hãm hại, bị bắt vào ngục tối. Trong ngục, Thạch Sanh đánh đàn để bày tỏ nỗi oan khuất. Lại nói tới công chúa, sau thời điểm trở về cung thì chẳng nói chẳng cười. Nhà vua cho hoãn việc cưới xin, tìm người chạy chữa ko khỏi. 1 hôm, công chúa nghe thấy tiếng đàn liền nói cười được. Nhà vua thấy lạ bèn cho gọi Thạch Sanh vào gặp. Chàng liền đem hết nỗi oan nhắc cho vua nghe. Lí Thông thì bị trừng trị thích đáng, còn Thạch Sanh được vua gả công chúa cho.

Thấy lễ cưới tưng bừng, hoàng tử những nước chư hầu đem quân sang đánh. Thạch Sanh đem đàn ra gảy, tiếng đàn của chàng vừa đựng lên đã làm cho quân sĩ mười 8 nước bủn rủn chân tay xin hàng. Thạch Sanh sai nấu cơm thiết đãi, quân sĩ ăn mãi ko hết niêu cơm bé xíu liền cảm ơn rồi kéo nhau về nước. Về sau, vua ko có con trai nên đã truyền ngôi cho Thạch Sanh.

Đề cập lại 1 truyện cổ tích – Vua chích chòe

Bài văn mẫu số 1

Trên 1 vương quốc nọ, có 1 cô công chúa xinh đẹp tuyệt trần, nhưng tính tình lại kiêu ngạo. 1 lần, nhà vua cho mời những chàng trai tại khắp những nước xa sắp tới mở tiệc linh đình để chọn phò mã.

Những vị khách đứng theo thứ bậc, trên cùng là vua những nước rồi những công tước, những ông hoàng, những bá tước, những nam tước, cuối cùng là những người dòng dõi quý tộc. Công chúa được dẫn đi xem mắt. Người nào nàng cũng tìm ra điểm để giễu cợt họ. Đặc biệt, nàng lấy khiến khoái chí lúc thấy 1 người có cằm khá cong như mỏ chim chích chòe. Công chúa bảo rằng anh ta có mẫu cằm chẳng khác gì chim chích choè có mỏ, từ đấy trở đi ông vua phải chăng bụng đấy có tên là Vua chích choè.

Nhà vua cha nổi cơn thịnh nộ và ban truyền, trường hợp có người ăn mày nào đi qua hoàng cung, nhà vua sẽ gả công chúa cho người đấy. Mấy hôm sau có 1 người hát rong đi qua, đứng ngây dưới cửa sổ đựng tiếng hát, mong sẽ được ban thưởng cho vài xu. Nghe thấy vậy nhà vua ban truyền:

– Hãy cho tên hát rong vào đây!

Người hát rong đi vào cung vua, hát cho vua và công chúa nghe, rồi đưa tay xin tiền thưởng. Nhà vua bảo:

– Ta siêu thích tiếng hát của ngươi, vì vậy ta gả con gái ta cho ngươi.

Công chúa sợ hãi van xin, nhưng ko thể lay chuyển nhà vua. Ông nói:

– Cha đã thề rằng sẽ gả con cho người ăn mày trước tiên đi qua cung vua, cha muốn giữ lời thề đấy.

Vị linh phần được mời ngay tới để khiến hôn lễ của công chúa và người hát rong. Hôn lễ cử hành xong, vua cha nói sở hữu công chúa:

– Theo tục lệ, vợ 1 người hát rong ko được tại thời gian dài lại trong cung vua, giờ thì con buộc phải theo chồng ra khỏi cung.

Nàng buồn bã đi theo người chồng của mình. Tới 1 khu rừng lớn, công chúa liền hỏi:

– Rừng đẹp này của ai?

Người hát rong trả lời:

– Rừng của Vua chích choè, trường hợp nàng lấy ông ta thì hẳn rừng đã là của nàng.

Công chúa tiếc nuối thốt lên:

– Tôi là cô gái thực đáng thương, đáng ra tôi nên lấy Vua chích chòe.

1 lúc sau tới 1 thảo nguyên, nàng lại hỏi:

– Thảo nguyên xanh đẹp của ai?

Người hát rong đáp:

– Thảo nguyên của Vua chích choè.

Công chúa lại than thở:

– Tôi là cô gái thực đáng thương, đáng ra tôi nên lấy Vua chích chòe.

Rồi họ tới 1 thành phố lớn, công chúa hỏi tiếp:

– Thành phố mỹ lệ này của ai?

Người hát rong đáp:

– Thành phố mỹ lệ của Vua chích choè.

Nàng bật khóc, than rằng:

– Tôi thực đáng thương, đáng lẽ ra tôi nên đồng ý lấy Vua chích chòe.

Người hát rong liền nói:

– Tôi ko hài lòng 1 chút nào, tại sao nàng lại cứ luôn luôn mong có người chồng khác, thế tôi ko xứng đáng hay sao?

Xem Thêm  Viết đoạn văn về chương trình Tivi yêu thích bằng tiếng Anh (Cách viết + 20 mẫu) Nói về chương trình yêu thích bằng tiếng Anh

Công chúa ko nói được gì nữa, mà chỉ lặng lẽ đi theo sau. Tới 1 túp lều, nàng hỏi chồng:

– Trời ơi, nhà ai mà bé, thảm thương thế này?

Người hát rong trả lời:

– Nhà của chúng ta đấy!

Nàng buộc phải cúi người xuống new bước vào trong được, rồi hỏi:

– Người hầu của anh đâu?

Người hát rong trả lời:

– Người hầu nào? Muốn khiến gì thì tự động mình khiến lấy. Giờ em hãy nhóm bếp nấu ăn đi, anh mệt nhiều rồi.

Công chúa nào có biết nhóm bếp và nấu ăn, người hát rong đành buộc phải nhúng tay vào khiến công việc new xong. Sau bữa ăn, họ mệt mỏi ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau, công chúa bị chồng đánh thức dậy để khiến việc nhà. Cứ như vậy mấy ngày thì lương ăn dự trữ hết. Người hát rong bảo công chúa

– Mình ạ, chỉ ngồi ăn ko tìm được thêm gì cả cứ như thế này mãi kiên cố ko được thời gian dài, hay là em đan sọt bán.

Anh ta vào rừng lấy tre nứa về, công chúa buộc phải chẻ lạt đan sọt. Nhưng bàn tay của nàng bị cạnh sắc của tre nứa cửa rỉ máu. Người hát rong bảo:

– Thế thì ko được, có lẽ dệt vải hợp sở hữu em hơn.

Nàng ngồi tập quay sợi, nhưng rồi những ngón tay lại bị sợi cứa chảy máu. Người chồng nói:

– Em chẳng thể khiến được việc gì, sống sở hữu em thực khổ. Giờ thì kiên cố ta buộc phải xoay ra đi buôn nồi và bát đĩa. Em ngồi tại chợ và bán hàng.

Công chúa nghe vậy, thì nghĩ bụng:

– Ví dụ như dân nước mình họ tới đây sắm bán, nhìn thấy mình họ sẽ cười nhạo mình mất.

Nhưng nàng vẫn buộc phải khiến theo lời chồng mình. Lúc đầu, khách tới sắm khá đông, họ trả tiền hàng mà ko hề mặc cả, thậm chí có người trả tiền nhưng ko lấy hàng. Cuộc sống của 2 vợ chồng khá sung túc. 1 lần nọ, công chúa đang ngồi coi hàng thì có 1 anh chàng hiệp sĩ từ xa phi ngựa lao thẳng vào chợ khiến cho đống hàng sành sứ đổ vỡ hết cả ra thành hàng nghìn mảnh lớn bé ngổn ngang tại chợ. Nàng sợ hãi, ngồi ôm mặt khóc:

– Trời, khổ thân tôi thế này, còn mặt mũi nào mà nhìn chồng nữa?

Về nhà, nàng nhắc cho chồng nghe chuyện chẳng might đấy. Nghe xong chuyện, người hát rong trách móc:

– Đời thuở nhà ai bán sành sứ mà lại ngồi ngay đầu chợ chỗ người ta tương quan, khóc khiến chi nữa. Anh thấy em chẳng khiến gì cho tới đầu tới cuối. Lúc nãy anh có tới cung vua hỏi xem nhà bếp có cần người phụ ko, họ hứa sẽ nhận em vào khiến và nuôi cơm.

Vậy là giờ đây công chúa là 1 chị phụ đầu bếp. 2 bên tạp dề nàng buộc chặt 2 cái nồi con, nàng bỏ phần cơm của mình vào đấy và mang trong mình về nhà để 2 vợ chồng cùng ăn. 1 hôm, trong cung vua tổ chức hôn lễ cho nhà vua, công chúa cũng tò mò len vào đứng trước cửa ngõ vào. Lúc đèn lần lượt được thắp sáng, cảnh đẹp lộng lẫy trong cung vua new hiện lên hết. Công chúa thấy vậy mà buồn tủi thay thế cho số phận của mình. Nàng hối hận chỉ vì tính kiêu căng, ngông cuồng đã làm cho mình trở nên như hôm nay. Bỗng nhiên nhà vua bước vào, lụa là châu báu đầy người, cổ đeo dây chuyền vàng. Nhà vua nhìn thấy công chúa bước tới tỏ ý muốn nàng nhảy cùng. Nàng nhận ra đấy chính là Vua chích choè, người đã từng muốn khiến phò mã và bị nàng nhạo báng, từ chối.

Nàng liền giật tay lại nhưng chẳng ăn thua gì cả, vẫn bị người kéo vào tới giữa phòng khiến dây buộc nồi đứt, 2 mẫu nồi rơi xuống đất, súp và bánh mì vung ra khắp nền nhà. Khách khứa và những người đứng đấy thấy cảnh tượng đấy đều bật cười và chêm pha những lời nhạo báng. Công chúa vô cùng xấu hổ, giật mạnh 1 mẫu khỏi tay Vua chích choè, lao thẳng ra phía cửa để chạy trốn, nhưng new tới được cầu thang lại bị 1 người đàn ông lôi lại, lúc định thần lại được, nàng thấy người đấy lại chính là Vua chích choè:

– Em đừng có sợ hãi, người hát rong sống chung sở hữu em trong căn lều lụp xụp chính là anh. Chính anh cũng là kỵ sĩ cho ngựa chạy đổ vỡ hết hàng sành sứ của em. Hầu hết những việc đấy chỉ nhằm uốn nắn tính kiêu ngạo của em.

Nàng nói:

– Em đã khiến những điều sai trái, ko xứng đáng là vợ của anh.

Nhưng Vua chích chòe liền nói sở hữu nàng:

– Em đừng buồn nữa, những ngày cay đắng đã qua, giờ chúng ta hãy khiến đám cưới.

Công chúa nghe theo lời Vua chích chòe, vào thay thế quần áo. Toàn thể triều đình đều có mặt để chúc mừng.

Bài văn mẫu số 2

Tại 1 vương quốc, nhà vua chỉ có độc nhất vô nhị 1 người con gái. Nàng xinh đẹp tuyệt trần, lại được nuông chiều nên tính tình kiêu ngạo. 1 hôm, vua cha cho mời những chàng trai tại khắp những nước xa sắp tới mở tiệc linh đình để chọn phò mã. Siêu nhiều người tới tham gia.

Công chúa tới xem mắt từng người nhưng chẳng có ai là vừa ý. Thậm chí nàng còn chê bai, chế giễu họ. Trong số đấy, có 1 người có cái cằm khá cong như mỏ chim chích chòe, công chúa liền nói anh ta chẳng khác gì chim chích choè có mỏ. Từ đấy, mọi người gọi là vị vua đấy Vua chích chòe.

Nhà vua thấy vậy, tức giận nhiều, liền truyền rằng trường hợp có người ăn mày nào đi qua cung vua, vua sẽ gả công chúa cho người đấy. Nàng nghe vậy thì sợ hãi vô cùng, van xin nhưng chẳng có tác dụng. Mấy hôm sau, 1 người hát rong đi qua, đứng ngây dưới cửa sổ đựng tiếng hát, mong sẽ được ban thưởng cho vài xu. Vua cha cho gọi hắn vào:

– Hãy cho tên hát rong vào đây!

Người hát rong đi nọ vào cung vua, hát cho vua và công chúa nghe, rồi đưa tay xin tiền thưởng. Nhà vua bảo:

– Ta siêu thích tiếng hát của ngươi, vì vậy ta gả con gái ta cho ngươi.

Công chúa ại van xin nhưng vua cha vẫn cương quyết:

– Cha đã thề rằng sẽ gả con cho người ăn mày trước tiên đi qua cung vua, cha muốn giữ lời thề đấy.

Linh phần được mời ngay tới để khiến hôn lễ của công chúa lấy người hát rong. Hôn lễ cử hành xong, nàng buộc phải theo chồng đi khỏi cung điện.

Trên đường đi, công chúa nhìn thấy 1 khu rừng lớn:

– Rừng đẹp này của ai?

Người hát rong nói:

– Rừng của Vua chích choè, trường hợp nàng lấy ông ta thì hẳn rừng đã là của nàng.

Công chúa tiếc nuối thốt lên:

– Tôi là cô gái thực đáng thương, đáng ra tôi nên lấy Vua chích chòe.

1 lúc sau tới 1 thảo nguyên, nàng ại hỏi:

– Thảo nguyên này của ai?

Người hát rong nói:

– Thảo nguyên của Vua chích choè.

Nàng công chúa tiếc nuối thốt lên:

– Tôi là cô gái thực đáng thương, đáng ra tôi nên lấy Vua chích chòe.

Rồi họ tới 1 thành phố lớn, công chúa lại hỏi:

– Thành phố này của ai?

– Thành phố mỹ lệ của Vua chích choè.

Lúc này, nàng ân hận vô cùng, liền bật khóc:

– Tôi thực đáng thương, đáng lẽ ra tôi nên đồng ý lấy Vua chích chòe.

Người hát rong tỏ vẻ tức giận, nói:

– Tôi thực ko hài lòng lúc nghe nàng nói vậy, chẳng lẽ tôi ko xứng sở hữu nàng sao?

Công chúa ko nói gì mà chỉ lặng lẽ đi theo sau, tới 1 túp lều, nàng hỏi người hát rong:

– Nhà ai thế này?

Người hát rong thản nhiên nói:

– Nhà của chúng ta đấy!

Nàng buộc phải cúi người new bước được vào trong, rồi hỏi:

– Vậy người hầu đâu?

Người hát rong đáp:

– Khiến gì có người hầu, chúng ta buộc phải tự động khiến mọi người.

Nói xong, người hát rong bắc buộc công chúa đi nhóm bếp và nấu ăn. Nhưng nàng nào có biết nhóm bếp và nấu ăn. Cuối cùng, người hát rong vẫn buộc phải tự động khiến mọi việc.

Hôm sau, người hát rong đánh thức công chúa dậy, rồi nói:

– Chúng ta ko thể ngồi ko, buộc phải khiến gì để tìm sống. Hay là em đan sọt để bán?

Nàng chỉ có thể nghe theo. Người hát rong vào rừng lấy tre nứa về, công chúa buộc phải chẻ lạt đan sọt. Nhưng từ lớn tới bé nàng có khiến việc này bao giờ?

– Hay là em dệt vải – Người hát rong lại gợi ý.

Công chúa cũng nghe theo, nhưng n hững ngón tay mềm mại của nàng lại bị sợi cứa, máu chảy rơi xuống nền nhà.

– Em chẳng khiến được việc gì. Giờ thì kiên cố ta buộc phải xoay ra đi buôn nồi và bát đĩa. Em ngồi tại chợ và bán hàng.

Công chúa đành buộc phải nghe lời chồng, ra chợ bán hàng. Lúc đầu, khách tới sắm khá đông, họ trả tiền hàng mà ko hề mặc cả, thậm chí có người trả tiền nhưng ko lấy hàng. 1 hôm, nàng đang ngồi bán hàng như mọi lúc thì có 1 anh chàng hiệp sĩ từ xa phi ngựa lao thẳng vào chợ khiến cho đống hàng sành sứ của tôi đổ vỡ. Công chúa sợ hãi ngồi khóc lóc, rồi về nhắc cho chồng nghe. Người hát rong liền trách móc, rồi bảo rằng đã hỏi được công việc phụ bếp trong cung cho nàng. Vậy là giờ công chúa đã trở nên 1 chị phụ bếp.

1 lần, trong cung vua tổ chức hôn lễ cho nhà vua. Chị phụ bếp lén vào xem, khuôn cảnh hoàng cung khiến nàng nhớ lại cuộc sống trước đây. Nàng cảm thấy buồn tủi và ân hận. Bỗng nhiên vua bước vào, lụa là châu báu đầy người, cổ đeo dây chuyền vàng. Nhà vua nhìn thấy nàng, bước tới tỏ ý muốn nhảy cùng. Nàng sợ hãi lùi lại.

Nàng nhận ra Vua chích chòe từng bị mình chế nhạo, tìm bí quyết chạy nhưng ko được. Nàng bị kéo vào giữa phòng khiến dây buộc nồi đứt, 2 mẫu nồi rơi xuống đất, súp và bánh mì vung ra khắp nền nhà. Khách khứa xung quanh cười cợt làm cho nàng vô cùng xấu hổ. Nàng nhanh chóng chạy ra bên cạnh. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy 1 tiếng nói quen thuộc:

– Đừng sợ, anh chính là người hát rong sống cùng em đây. Anh cũng là kỵ sĩ cho ngựa chạy đổ vỡ hết hàng sành sứ của em. Hầu hết những việc đấy chỉ nhằm uốn nắn tính kiêu ngạo của em.

Công chúa nghe xong liền bật khóc:

– Em đã khiến nhiều điều sai, em ko xứng đáng là vợ anh.

Nhưng Vua chích chòe liền nói:

– Em đừng tự động trách mình nữa, mọi khổ cực đã qua, giờ chúng ta hãy sống vui vẽ cùng nhau.

Công chúa nghe theo lời Vua chích chòe. Ngày hôm đấy, hoàng cung mở tiệc linh đình. Toàn thể triều đình đều có mặt để chúc mừng cho họ.

Đề cập lại 1 truyện cổ tích – Cây khế

Bài văn mẫu số 1

Ngày xửa ngày xưa, tại 1 làng nọ có 2 anh em. Cha mẹ mất sớm, anh em hết mực yêu thương nhau, cùng nhau khiến lụng nên cũng có của ăn, của để. Nhưng từ lúc có vợ, người anh đâm ra lười biếng.

1 hôm, người anh gọi em trai tới để phân chia gia sản. Người anh nhận hết tài sản, chỉ để lại cho em 1 túp lều tranh, trước lều có 1 cây khế. Quanh 5, vợ chồng người em chăm sóc cho cây khế tươi phải chăng. Tới mùa khế ra siêu nhiều quả. Người em bàn sở hữu vợ sẽ hái khế để đem ra chợ bán. Hôm đấy, lúc người em vừa định trèo lên cây thì đã nhìn thấy trên cây khế có 1 con chim siêu lớn đang đậu trên cây và đang ăn khế. Suốt 1 tháng, chim đều tới ăn. Người vợ xót ruột liền tới nói sở hữu chim:

– Chim ơi! Ngươi ăn khế của ta thì gia đình ta biết lấy gì để sống?

Chim bỗng ngừng ăn và đựng tiếng trả lời:

– Ăn 1 quả trả 1 cục vàng, might túi cha gang mang trong mình đi và đựng.

Nói rồi chim bay đi. Vợ chồng bàn nhau khiến theo lời chim nói. Sáng hôm sau, chim tới thực và đưa người em tới 1 hòn đảo giữa biển. Chim đáp xuống 1 cửa hold. Bên trong có siêu nhiều vàng bạc châu báu. Thấy hold sâu và tối, người em chỉ dám nhặt ít châu báu tại bên cạnh, rồi ra hiệu cho chim ra về.

Từ đấy, cuộc sống của gia đình của người em trở nên sung túc. Họ cho dựng 1 căn nhà khang trang sắp túp lều và cây khế và viện trợ người dân nghèo khổ. Tiếng lành đồn xa, chuyện tới tai người anh. 1 sáng, người anh tới nhà em trai từ sớm. Anh ta liền lân la hỏi chuyện, rồi gạ để đổi lấy túp lều và cây khế.

Cả gia đình người anh chuyển tới túp lều tranh của em trai. Ngày nào, vợ chồng người anh cũng chỉ ăn rồi ra dưới gốc khế chờ chim thần tới. Mùa khế 9, chim cũng trở về ăn khế. Vừa thấy chim, cả 2 đã khóc lóc, kêu gào thảm thiết. Chim thần cũng nói y như lời nhắc của người em. Người anh bảo vợ might hẳn cái túi gấp cha lần, thành ra như 1 mẫu tay nải lớn.

Sáng hôm sau, chim thần tới đưa người anh ra tới đảo. Anh ta hoa mắt lúc thấy nhiều vàng bạc châu báu. Vào trong hold, người anh lại càng mê mẩn, cố sức nhét thực đầy.

Người anh leo lên lưng chim, chim là đà mãi new đựng cánh được. Vì quá nặng nên chim bay chậm, mãi vẫn tại trên biển. Mang trong mình nặng, bay ngược gió, chim yếu dần, 2 cánh rũ xuống. Chim buông xuôi rồi đâm bổ xuống biển. Người anh bị sóng cuốn đi. Còn chim chỉ bị ướt lông ướt cánh, lại vùng lên bay về núi rừng.

Bài văn mẫu số 2

Ngày xưa, tại 1 làng nọ có 2 anh em. Cha mẹ mất sớm, anh em chăm chỉ khiến lụng cũng đủ ăn. Từ lúc có vợ, người anh đâm ra lười biếng. Còn người em thì vẫn chăm chỉ khiến việc.

1 hôm, người anh gọi em trai tới bàn chuyện chia gia sản. Người anh nhận hết tài sản, để lại cho em 1 túp lều tranh, phía trước có 1 cây khế. Vợ chồng người em chịu khó chăm sóc cây khế. Tới mùa, cây khế trĩu quả. 2 vợ chồng bàn nhau đem khế ra chợ bán. Hôm đấy, lúc người em vừa định trèo lên cây thì đã nhìn thấy trên cây khế có 1 con chim siêu lớn đang ăn khế. Suốt 1 tháng, chim đều tới. Người vợ liền nói sở hữu chim:

– Chim ơi! Ngươi ăn khế của ta thì gia đình ta biết lấy gì để sống?

Chim liền nói:

– Ăn 1 quả trả 1 cục vàng, might túi cha gang mang trong mình đi và đựng.

2 vợ chồng khiến theo lời chim, might 1 cái túi cha gang. Sáng sớm hôm sau, chim thần tới và đưa người em tới 1 hòn đảo giữa biển. Chim đáp xuống 1 cửa hold. Bên trong có siêu nhiều vàng bạc châu báu. Nhưng hold sâu lại tối, người em chỉ dám nhặt ít châu báu tại bên cạnh, rồi ra hiệu cho chim ra về.

Đề cập từ đấy, cuộc sống của gia đình của người em trở nên khá giả. 2 vợ chồng còn viện trợ người nghèo trong làng. Tiếng lành đồn xa, chuyện tới tai người anh. 1 sáng, người anh lân la tới hỏi chuyện em trai. Vốn thực thà, người em nhắc hết mọi chuyện cho anh trai. Người anh liền gạ em để đổi lấy túp lều và cây khế.

Vợ chồng người anh chuyển tới túp lều. Ngày nào, họ cũng chỉ ăn rồi ra dưới gốc khế chờ chim thần tới. Mùa khế 9, chim tới ăn khế. Vừa thấy chim, cả 2 đã khóc lóc, kêu gào thảm thiết. Chim thần cũng nói:

– Ăn 1 quả trả cục vàng, might túi cha gang mang trong mình đi mà đựng!

Vợ chồng người anh sung sướng nhiều. Chồng bảo vợ might hẳn cái túi lớn gấp cha lần, thành ra như 1 mẫu tay nải lớn.

Sáng hôm sau, chim thần tới đưa người anh ra tới đảo. Nhìn thấy vàng bạc châu báu, người anh hoa cả mắt. Vào trong hold, người anh lại càng mê mẩn. Chim thần giục, người anh cố sức nhét thực đầy túi. Lúc đầu, chim là đà mãi new đựng cánh được. Vì quá nặng, lại đi ngược hướng gió, chim đâm bổ xuống biển. Người anh bị sóng cuốn ra xa. Còn chim chỉ bị ướt lông ướt cánh, lại vùng lên bay đi.