Văn mẫu lớp 6: Đề cập lại lời tâm sự của cây bàng non (cây phượng) bị bẻ cành lá Những bài văn hay lớp 6

Văn mẫu lớp 6: Đề cập lại lời tâm sự của cây bàng non (cây phượng) bị bẻ cành lá gồm 5 bài văn mẫu được chúng tôi tổng hợp từ những bài làm cho hay nhất của học sinh trên cả nước.

Qua bài văn mẫu này người tiêu dùng có thêm nhiều tư liệu tham khảo, trau dồi vốn từ, trí tưởng tượng phong phú để biết phương pháp làm cho văn. Bên cạnh ra người tiêu dùng tham khảo thêm bài văn mẫu Tưởng tượng và nhắc lại cuộc gặp gỡ có thần tượng của mình. Chúc người tiêu dùng học phải chăng.

Đề cập lại lời tâm sự của cây bàng non bị bẻ cành lá

Bài làm cho tham khảo mẫu 1

Tôi là 1 cây bàng non new lớn, trước đây tôi còn sum suê xanh phải chăng, mơn mởn những chồi mập mạp và sung sức nhiều. Vậy mà giờ đây, tôi ko cầm được nước mắt.

Số là mấy ngày trước đây, những cô cậu choai choai tới liên hoan, tiệc tùng gì ấy trên gốc bàng tôi. Dưới trời nắng oi bức thế này, tôi nghĩ cũng thương bèn cố vươn rộng tán che chở cho mấy đứa bé. Tự động nhiên tôi lại thiếp đi vào giấc ngủ dưới ánh nắng sánh vàng của lão Mặt Trời.

“Rắc! Rắc!” – 1 tiếng động ghê rợn và cảm giác đau nhói giật lên làm cho tôi chợt tỉnh. Trời ơi! Còn đâu cành lá mơn mởn! New thiếp đi có 1 tí thôi mà lũ trẻ đã hành hạ loại thân bàng tôi. Oái! 1 đứa đu lên cánh tay tôi, tay tôi đã vốn chẳng chắc hẳn khỏe được như mấy bác bỏ bàng cổ thụ, đã thế còn bị tụi bé giằng, kéo, giật và đu. Cảm giác đau nhói tiếp tục dày vò loại thân bàng khốn khổ này. Thế rồi như cọng bún, cánh tay tôi oặt xuống, gượng mãi tôi cũng chẳng nhấc nổi lên. Thấy tôi lầm lũi, đáng thương thế này mà chúng còn phá lên cười – những điệu cười xem chừng khoái trá nhiều!

Chúng như còn chưa thỏa mãn có sự độc ác này bèn dùng con dao chém vào thân mình tôi. Ối! Tình yêu! Cứ từng vết chém là người tôi thắt lại, đớn đau vô chừng. Máu tôi ứa ra, nhuộm trắng 1 phần thân mình.

Rồi ngón tay tôi, những cái lá xanh non của tôi cũng đi khỏi tôi, sao chúng nỡ… Tôi nào có làm cho điều gì độc ác đâu. Mùa hè tôi che chở cho lũ trẻ khỏi loại nắng loại gió, mùa mưa tôi hứng những giọt nước mưa lạnh ngắt cho chúng mà giờ chúng lại mang trong mình tới sự đau đớn, chúng thịt tôi. Lòng tôi như se lại: “Sẽ chẳng bao giờ, buộc phải chẳng bao giờ tôi che chở cho lũ trẻ vô ơn này nữa!”.

Bỗng đâu lại có 1 lớp nữa kéo tới. Trong cơn sợ hãi, tôi nhắm tịt mắt lại, chuẩn bị cho loại chết đau đớn và dai dẳng. Tôi vừa giận dữ lại vừa lo lắng.

– Những cậu ngừng ngay đi! Đừng làm cho loại trò ác độc ấy nữa. Bàng là bạn của chúng ta mà! Ví dụ những cậu ko giới hạn lại tôi sẽ đi mách những thầy cô ấy!

Tôi ngạc nhiên quá chừng trước câu nói mang trong mình đầy sự nhân ái tình của 1 cậu học sinh chừng mười 2, mười cha tuổi.

Tôi chợt hiểu rằng ko buộc phải học sinh ai cũng xấu mà chỉ có 1 số bạn nông nổi tới mức chơi nghịch, chơi ác mà thôi!

Thời kì trôi qua, tôi cũng chẳng còn giận mấy cô cậu ấy nữa và cũng khỏe khoắn hơn nhờ có bàn tay chăm sóc hiền hậu của bác bỏ lao công. Nhưng loại cành dập gãy lủng lẳng thì vẫn ko nhấc lên nổi. Quý khách học sinh ơi, đừng có nghịch ác như mấy cô cậu học trò hư kia nhé!

Bài làm cho tham khảo mẫu 2

Quý khách thân mến! Quý khách có biết vì sao người tiêu dùng có thể sống khỏe mạnh từng ngày ko? Quý khách có thể tượng tượng bạn sẽ sống ra sao ví dụ đa số cây cối nhà chúng tôi đều biến mất! Quý khách sẽ ko được hít thở ko khí trong lành! Quý khách sẽ ko có bóng râm che mát. Và còn biết bao tai họa sẽ xảy ra đấy. Trong mái trường này, họ nhà bàng chúng tôi đã đem lại cho người tiêu dùng những điều phải chăng đẹp.

Nhân dịp 5 new, nhà trường đem tôi về trồng thay đổi cho cây bàng 5 trước bị bão đánh đổ. Được về sống trên môi trường này tôi sung sướng nhiều. Vì hằng ngày tôi sẽ được người tiêu dùng chăm sóc yêu thương, được nghe, được thấy người tiêu dùng ca hát, nô đùa. Hàng ngày người tiêu dùng cho tôi uống nước, nhặt sâu cho tôi, những hôm trời nắng lớn, thương tôi còn bé yếu, những cô, người tiêu dùng còn che cho tôi khỏi bị nắng làm cho héo lá.

Chỉ 1 thời kì sau, thân của tôi đã lớn hơn trước và cao hơn trước, những cái lá non new lại khởi đầu nhú lên, trông thực mỡ màng và tràn đầy sức sống. Tôi thầm nhủ chẳng mấy chốc tôi sẽ lớn bằng những anh những chị nhà bàng được trồng phương pháp đây mấy 5. Tôi mơ ước mình sẽ lớn thực nhanh, ra nhiều cành lá để người tiêu dùng gái còn chơi nhảy dây, người tiêu dùng nam sẽ đá cầu dưới tán lá xanh rì, mát rượi của tôi. Và tôi muốn mình sẽ vươn thực cao, tán toả ra thực rộng, để cho người tiêu dùng thực nhiều bóng mát.

Buổi sáng, tôi thức dậy thực sớm vươn vai, rung rinh những cái lá non xanh mỡ chuẩn bị chào đón người tiêu dùng bé tới trường. Tới chiều tôi lại nghiêng nghiêng loại thân hình bé nhắn của mình để tạm biệt mọi người.

Cuộc sống của tôi cứ êm điềm trôi qua và có lẽ tôi sẽ lớn nhanh như thổi ví dụ như ko có buổi sáng đó. Tôi nhớ mãi hôm ấy là 1 buổi sáng chủ nhật, tôi đang buồn vì sáng nay người tiêu dùng đều nghỉ học bỗng tôi nghe thấy tiếng lao xao của 1 vài bạn bé, tôi sung sướng mừng thầm vậy là tôi đã có bạn chơi. Tôi nhận ra ấy là người tiêu dùng học lớp 6. Sau 1 hồi đi dạo quanh sân trường nô đùa nhau ồn ào, người tiêu dùng giới hạn lại nghỉ chân trên ngay cạnh tôi! Tôi đung đưa trong gió khoe những cái lá mỡ màng để chào đón người tiêu dùng. Trong tiếng gió tôi thì thầm: Chào người tiêu dùng thân yêu!

Xem Thêm  Tuyển tập câu đố bằng thơ cho học sinh Tiểu học 50 câu đố thơ tạo hứng thú dành cho học sinh Tiểu học thú vị nhất

Đáp lại tấm lòng hiếu khách của tôi, 1 bạn nam lên tiếng:

– Chơi từ nãy chán rồi thôi bọn mình thử đi tìm hiểu cây bàng new lớn này xem sao.

Nghe vậy, tôi giật mình. 1 cậu đứng lên chạy vòng quanh thân tôi, lấy cái que vạch vạch như tìm 1 loại gì ấy. Bỗng cậu reo lên:

– Ôi những cậu ơi, cây này nhiều rễ nhiều, chúng mình thử cắt bỏ đi vài loại rễ xem nó có sống được ko?

Nghe xong tôi thấy bủn rủn hết cả người. Nhưng chưa kịp định thần 1 cậu đã lấy tay vặt luôn 2 cái rễ bé phía bên cạnh của tôi. Tôi thét lên đau đớn, nhựa túa ra, cả thân cây như muốn đổ gục xuống. Nhưng cũng might tôi đã cố gắng đứng vững được, tôi cắn răng chịu đựng, và tôi thốt lên rằng:

– Tôi đau nhiều người tiêu dùng ơi. Quý khách chỉ mất 1 tí tay, chảy 1 chút máu thôi người tiêu dùng đã oà khóc rồi. Thế mà người tiêu dùng lại hành hạ. Tôi oà khóc nức nở. Nhưng chẳng ai thấy được những giọt nước mắt đang lăn dài của tôi. Họ vẫn thản nhiên trêu đùa nhau. Tôi đau đớn và chưa kịp định thần thì trước lúc đi, 1 bạn lại tiện tay bẻ luôn loại ngọn non nớt vừa nhú của tôi. Tôi hoảng hốt hét lớn:

– Trời ơi đau quá! Quý khách thực độc ác. Quý khách thịt tôi rồi. Tôi ngất đi, cả thân của tôi rủ xuống, buộc phải mất 1 ngày sau tôi new tỉnh và lúc ấy tôi new tin rằng mình vẫn còn sống. Nhìn vết thương vẫn còn đang rỉ những giọt nhựa, tôi đau đớn nhận ra mình sẽ ko thể vươn lên cao được nữa. Tôi buộc phải mang trong mình 1 vết thương suốt đời. Tôi gắng gượng đứng thẳng và hít khí trời.

Sáng hôm sau, người tiêu dùng nữ chạy tới chăm sóc tôi. Quý khách tỏ ra siêu bực tức lúc thấy tôi đã bị hành hạ như vậy. Nhờ có có sự chăm sóc động viên của người tiêu dùng, tôi thấy đỡ đau đớn hơn nhiều. Và cũng thực might mắn, sau 1 thời kì tôi đã hoàn toàn hồi phục.

Và từ đấy, tuy tôi chẳng cao nên được là bao nhưng những tán lá lại mọc ra siêu nhiều và thực khoẻ mạnh. Ngày ngày người tiêu dùng vẫn quây quần chúng tôi, và có lẽ ân hận vì hành động trước đây của mình, người tiêu dùng trước đã từng bẻ cành non của tôi giờ tỏ ra siêu yêu quý tôi, thỉnh thoảng mang trong mình nước tưới cho tôi và trong lúc ra chơi người tiêu dùng còn ra ngồi dựa vào thân tôi để học bài, hóng mát.

Tôi cũng ko còn oán giận người tiêu dùng ấy nữa, nhưng tôi chỉ muốn bảo rằng chúng tôi cũng là 1 cơ thể sống, chúng tôi cũng biết đau, biết giận hờn.

Nhưng tôi vẫn còn buồn vì thỉnh thoảng tôi vẫn bắt gặp có bạn chẳng có ý thức bảo vệ chúng tôi. Quý khách ngang nhiên bẻ cành vặt lá làm cho tổn thương tới họ hàng nhà cây chúng tôi.

Quý khách ơi! Hãy bảo vệ chúng tôi, việc làm cho ấy cũng có nghĩa là bạn đang bảo vệ chính cuộc sống của mình.

Bài làm cho tham khảo mẫu 3

Tôi đứng trước giếng nước đầu làng quê này, tôi là cây bàng non new mọc được có mấy tháng thôi. Sự sống đối có tôi mà nói trên thực tế} đang khởi đầu sinh sôi phát triển thành. Tôi cảm thấy siêu sung sướng lúc có mặt trên cuộc sống này. Thế nhưng 1 ngày kia tôi lại buộc phải chịu những đau khổ của những trò chơi của lũ trẻ trong làng. Nó làm cho tổn thương cả thể trạng cũng như tinh thần tôi.

Lúc đó tôi là new cao chừng có khoảng 2 mét thôi, tán tôi chưa rộng, lá hãy còn ít, thân cây chưa lớn. Nói chung sự sống đối có tôi chỉ new được khởi đầu. Thế nhưng tôi cũng có công góp những bóng mát cho thiên nhiên cảnh vật nơi giếng nước mái đình này. Màu sắc xanh của tôi, bóng mát của tôi chưa đủ lớn nhưng thực sự thì tôi cũng có những lợi ích riêng của mình đấy chứ. Tôi đứng đây chứng kiến đa số những hoạt động của những con người làng quê từ cuộc sống sinh hoạt cho tới những cuộc sống tinh thần. Những người dân làng vẫn thường ra đây gánh nước những chàng trai cô gái vẫn thường hẹn hò nhau trên nơi đây. Cuộc sống của tôi sung sướng cho tới 1 ngày.

Trong buổi sáng sớm tràn đầy nhựa sống và những hạt sương kia như tắm xông tương đối cho tôi. Cây lá giống như là đang say sưa tận hưởng những dưỡng chất từ những hạt sương cho tới những ánh nắng trước tiên vậy. Ngắm bản thân mình tôi thấy trông new đẹp làm cho sao loại màu sắc xanh non mỡ màng tới thế nhưng lúc đó bỗng nhiên những câu bé trong làng trên đâu kéo tới. Những chú bò được thả hết trên những triền đê còn chủ nhân của nó thì lại tới chỗ tôi ko biết để làm cho gì. Bình thường thì những con người kia cũng hay tới đây chơi nhưng hôm nay bỗng nhiên chúng xuất hiện có 1 bộ mặt hào hứng nhiều. Thế là chúng có tay bẻ cành bẻ lá của tôi. Than ôi tôi ko hiểu sao chúng lại làm cho như thế nhưng nghe thấy 1 đứa bảo rằng “Chúng mày hái thực nhiều vào thì new để được nhiều sỏi” Hóa ra những cậu ta lấy lá của tôi để làm cho cho trò chơi. Tôi vừa nghĩ vừa đau đớn. Cảm giác như bạn mất đi, gãy đi những cánh tay của mình vậy. Tôi cố giằng co có lũ trẻ đó. Sự sống của tôi new khởi đầu kia mà. Tôi giật lại hết đằng này tới đằng kia những cái lá của tôi cũng căng ra ko muốn đứt khỏi cành. Thế nhưng 1 mình tôi làm cho sao có thể chống lại tần đó con người.

Tôi còn bé, tôi vẫn còn yếu ớt là vậy mà những đứa trẻ nghịch ngợm kia lại nỡ lòng hái lá bẻ cành của tôi. Tôi đau đớn trên những chỗ bị thương túa ra những giọt nhựa giống như là máu vậy. Ngày hôm đó nắng đổ chang chang và tôi đau đớn như chết héo. Cả thân hình tôi ko còn vẻ đẹp gì nữa thay đổi vào ấy là sự tàn tã tới thê lương. Tôi buồn, buồn vì những người mà tôi yêu mến lại làm cho cho tôi đau tới như vậy.

Xem Thêm  Lớnán 6 Bài tập cuối chương VI - Kết nối tri thức có cuộc sống Giải Lớnán lớp 6 trang 27 - Tập 2

Chiều buông xuống và đã có người để ý tới sự tàn tã của tôi. Ấy là bác bỏ trưởng thôn trong làng. Bác bỏ biết thủ phạm là ai và đã bắt chúng buộc phải tưới nước cho tôi sống trở lại. Những đứa trẻ kia dường như cũng hiểu được việc làm cho sai của mình cho nên đã thay đổi nhau chăm sóc tôi như 1 sự hối lỗi. Thế rồi lòng tôi cũng cảm thấy chút gì ấy tha thứ và yêu lũ trẻ như ngày nào.

Bài làm cho tham khảo mẫu 4

Tôi là 1 loài thực vật thân gỗ, tán lá rộng thường được trồng để lấy bóng mát, đặc biệt là thường được trồng trong những trường học, nên hình ảnh của chúng tôi vô cùng thân thiết, sắp gũi có mọi người cũng như người tiêu dùng học sinh. Như vậy người tiêu dùng đã đoán ra tôi là loài cây nào chưa? Tôi là 1 cây bằng non, cũng như bao nhiêu anh em, họ hàng nhà tôi, tôi được mang trong mình về trồng để lấy bóng mát trên 1 ngôi trường cấp 2. Lúc new về tôi là 1 cây non yếu ớt, lúc đó chúng tôi đặc biệt được lưu ý bởi những người bảo vệ, những cô lao công. Lúc đã khởi đầu cứng cáp hơn, cành lá cũng xanh mướt, phát triển thành dần thì tôi lại vô cùng buồn bã, đau đớn lúc bị người tiêu dùng bé vin cành, bẻ lá làm cho chúng tôi vô cùng xơ xác, đau đớn.

Trước lúc được mang trong mình trồng trên trường học, tôi là 1 trong số siêu nhiều những bạn bàng non được trồng làm cho giống trong 1 khu đất rộng, trên đây những người chủ của chúng tôi siêu ân cần, lưu ý chăm sóc. Chúng tôi được bón phân, tưới nước hàng ngày nên chúng tôi đều phát triển thành siêu nhanh, từ những cây bàng bé, thấp chỉ bằng gang tay người lớn, chúng tôi đã nhanh chóng cao hơn 1 mét. Lúc này chúng tôi đã có thể mang trong mình đi bán, ngày ngày nhìn người tiêu dùng cùng vườn có mình được những người chủ sắm và mang trong mình về trồng, tôi ngưỡng mộ nhiều nhiều, cũng thầm mong ước 1 ngày nào ấy cũng có người tới đón tôi đi, trồng tôi trên 1 nơi thoáng mát để tôi có thể phát triển thành xanh phải chăng, phủ rợp bóng râm, làm cho cho người chủ của mình hài lòng.

Và ngày đó cũng tới, hôm đó có 1 người đàn ông độ tuổi trung niên tới và mang trong mình tôi cùng có 5 cây bàng khác nữa về trồng. Nhưng nơi chúng tôi được mang trong mình tới ko buộc phải khuôn viên của 1 ngôi nhà, cũng ko buộc phải trồng trên những công trình công cùng mà là 1 khuôn viên rộng và đẹp của 1 ngôi trường. Tôi cũng như người tiêu dùng của mình vui nhiều, ko chỉ vì chúng tôi chính thức được trồng cố định trên 1 nơi, trên ấy thì chúng tôi có thể thỏa sức phát triển thành, vươn rộng cánh xòe bụng những tán lá đón ánh mặt trời, mang trong mình lại bóng râm và ko gian nghỉ ngơi lí tưởng cho con người, mà còn vì nơi chúng tôi được mang trong mình tới, ấy là 1 ko gian tuyệt vời.

Ngày ngày chúng tôi có thể cùng người tiêu dùng học sinh vui đùa, chứng kiến ko gian nghiêm túc mà cũng ko kém phần vui vẻ của trường học. Hơn nữa, trong suy nghĩ của tôi thì lúc được trồng trên trường học thì chúng tôi có điều kiện phát triển thành thời gian dài dài hơn trên những nơi khác, chúng tôi ko buộc phải lo lắng rằng mình sẽ bị chặt bỏ hay bị thay đổi thế bởi cây trồng nào khác nữa. Mặt khác, trên khuôn viên trường học người tiêu dùng học sinh siêu dễ thương nên chúng tôi cũng sẽ ko bị đối xử bất công. Quả nhiên như vậy, lúc new về trường, chúng tôi được ưu tiên trồng trong những bồn hoa lớn được xây dựng sẵn trên ngay giữa sân trường.

Vì còn non nên lúc đó chúng tôi khá yếu ớt, nhưng người chủ sắm chúng tôi về đặc biệt đối xử có chúng tôi siêu phải chăng. Ko chỉ trồng tôi trên 1 khu đất tơi xốp, màu sắc mỡ, tưới nước bón phân toàn bộ, mà còn đặc biệt làm cho cho chúng tôi những cái nạng chống đỡ xung quanh thân cây. Nhờ có có sự chống đỡ này mà dù có gió lớn, hay bão bùng thì cũng ko thể làm cho chúng tôi ngã, đổ, chúng tôi cảm thấy vui và sung sướng nhiều. Ko những thế, hàng ngày chúng tôi còn được tưới nước toàn bộ, 1 ngày 2 lần. Nhờ có sự tận tình, kỹ càng đó mà chúng tôi phát triển thành siêu nhanh, những cái lá xanh mọc ra xanh phải chăng.

Nhưng lúc đã dần trở nên cứng cáp, những cái nạng, cái cọc chống đỡ xung quanh được tháo bỏ, chúng tôi có thể tự động đứng vững, những tưởng chúng tôi sẽ mãi xanh phải chăng, phát triển thành đều đặn như thế. Nhưng ko, 1 biến cố lớn đã tới có tôi, người tiêu dùng học sinh đã thoải mái chơi đùa, nghịch ngợm đã bứt hết những cái lá trên thân cây của tôi, những cái lá mà tôi cố gắng nhiều new làm cho cho nó đâm chồi và phát triển thành xanh phải chăng như vậy. Hành động thoải mái này của người tiêu dùng bé làm cho cho tôi vô cùng đau đớn, tôi buộc phải nói lời chia li cùng có những cái lá vừa new mọc lên xanh phải chăng, chịu đựng những vết thương sâu khó lành, vì chúng tôi new là những cây non, thân thể yếu ớt mà bị bứt lá, nhựa chảy ra đầm đìa trên cành cây.

Lúc bị bứt lá tôi đau đớn nhiều, tôi siêu muốn nói có người tiêu dùng học sinh đừng làm cho như vậy nhưng tôi ko nói được, và người tiêu dùng học sinh cũng ko thể hiểu được. Tôi buồn và đau đớn nhiều, chỉ biết ngước mắt nhìn và chịu đựng những nỗi đau thấu xương đó. Tôi ko chỉ đau bởi nỗi đau thể xác, lúc bị người tiêu dùng bứt lá mà nỗi đau tinh thần cũng làm cho tôi cảm thấy khắc khoải, khôn nguôi, bởi tôi luôn tin tưởng người tiêu dùng học sinh, tin tưởng rằng người tiêu dùng sẽ ko làm cho gì gây hại cho chúng tôi, tin đây là môi trường phải chăng nhất chúng tôi có thể sinh trưởng mà ko chịu bất kì sự đe dọa nào. Giờ đây tôi chỉ biết ôm lấy nỗi thất vọng cho riêng mình và khóc trong đau đớn, nhưng nỗi đau đó người tiêu dùng đâu có biết được.

Xem Thêm  GDCD 7 Bài 3: Học tập tự động giác, tích cực Giáo dục công dân lớp 7 trang 14 sách Kết nối tri thức sở hữu cuộc sống

Chúng tôi ra sức quang hợp, phát triển thành chỉ mong có 1 ngày sẽ trưởng thành, rợp bóng mát cho người tiêu dùng học sinh có thể thỏa sức chơi đùa, có thể điểm tô cho ngôi trường, mang trong mình những niềm hello vọng lớn như vậy nên giờ đây lúc mạng sống của chúng tôi bị đe dọa thì nỗi thất vọng càng lớn, tôi sợ mình sẽ ko thể chống đỡ nổi nữa, thân thể của tôi ngày càng yếu ớt. Ví dụ người tiêu dùng học sinh ko giới hạn lại hành động phá hoại này thì việc tàn úa và mất đi chỉ là chuyện 1 sớm, 1 chiều. Thực might mắn cho chúng tôi, vì những bác bỏ bảo vệ đã tìm ra kịp thời, người tiêu dùng học sinh ko thể làm cho chúng tôi đau đớn được nữa. Quý khách bé đã bị thầy giám thị phạt viết kiểm điểm, từ ấy mà chúng tôi ko bị đau đớn bởi những hành động tự động nhiên, thoải mái đó nữa.

Tôi biết người tiêu dùng học sinh ko hề có ý xấu, cũng ko hề muốn làm cho hại chúng tôi mà chỉ do sự hiếu động của lứa tuổi nên new có những hành động thoải mái như thế. Tôi tin chắc hẳn rằng chỉ cần lớn hơn 1 chút, lắng nghe những lời dạy của thầy cô thì người tiêu dùng sẽ nhận thức được hành động của mình là chưa đúng. Tôi ko còn giận và trách người tiêu dùng học sinh nữa, bởi chính sự thoải mái, hồn nhiên của người tiêu dùng, tôi chỉ hello vọng người tiêu dùng có ý thức hơn trong việc bảo vệ chúng tôi, những loài thực vật trồng trong trường cũng như trên bất cứ đâu, để chúng ta có thể phát triển thành những người bạn thân thiết.

Đề cập lại lời tâm sự của cây phượng bị bẻ cành lá

Chào đa số người tiêu dùng thân yêu! Những bạn thiên nhiên bao 5 qua đã sống cùng tôi trong mái trường này. Và cả người tiêu dùng nữa! Những bạn học sinh đã từng gắn bó có bao nhiêu kỉ niệm tuổi học trò. Mình là Phượng, người bạn thời gian dài đời và quen thuộc nhất có từng chúng ta. Ai đã qua tuổi học trò mà ko 1 lần xao xuyến lúc họ hàng chúng tôi thắp lên những bông hoa lửa đỏ. Đấy vậy mà trong chúng ta có bạn chưa phải chăng nhiều, chưa biết quý trọng cây xanh bóng mát trong trường. Hôm nay tôi sẽ nhắc lại cho người tiêu dùng nghe 1 kỉ niệm buồn tôi đã gặp lúc tuổi thơ.

Ngày đó tôi được những thầy cô đem về trồng lúc ngôi trường này new xây dựng được 1 5. Đặt chân tới trường, tôi hợp ngay có khu đất new, hơn thế nữa, tôi lại được những thầy cô nâng niu chăm sóc và cho uống nước đều đặn nên chẳng mấy chốc tôi đã lớn siêu nhanh làm cho tôi khoan khoái và sung sướng hơn. Hàng ngày người tiêu dùng lá giúp tôi hít thở khí trời nên chẳng mấy chốc tôi đã lớn mập bằng ngón tay lớn nhất của bạn học trò. Tôi chưa có ý định ra cành và còn muốn vươn lên cao hơn nữa. Sở hữu lại ví dụ ra cành thấp quá, chắc hẳn chắn tôi sẽ phát triển thành cái “ghế đá” thường xuyên cho những cậu học trò vô ý và biết đâu ko khéo, tôi lại gây ra những tai nạn đáng thương. Nhưng thực buồn, ước mong phải chăng đẹp của tôi ko bao giờ có thể thực hành được người tiêu dùng ạ.

Câu chuyện xảy ra vào ngày chủ nhật lúc có 1 nhóm bạn lớp 6 đi lao động. Quý khách đi rẫy cỏ sân trường và vun xới những cây non. Chẳng biết trên những anh bạn của tôi, những cô những cậu đó chăm sóc thế nào mà tới chỗ tôi mấy bạn nữ sơ ý cứ lấy cuốc mà rạc cỏ và cứ thế là nghiến biến đi mấy cái chân tôi. Tôi đau điếng nhưng might còn chịu được vì ấy chỉ là những đôi chân phụ. Nhưng ko hiểu sao, 1 lúc sau tôi thấy 1 đám bạn nam thì thầm lớn bé rồi quay lại chỗ tôi. Chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì bỗng nghe loại “khực”. Tôi đau điếng, mặt mũi tối sầm, nhựa trắng cứ thế ứa ra ướt hết cả áo. Lúc đó tôi nghĩ mình chết chắc hẳn rồi. Nhưng might thay đổi hơn 1 ngày sau nhờ có mẹ đất tôi hồi sinh trở lại nhưng thực đau đớn, tôi nhận ra mình đã vĩnh viễn “mất đầu”.

Sắp 1 tháng trời sống trong đau đớn vô cùng rồi cũng might chỗ cổ tôi vết thương liền lại nứt ra 2 mống non tươi (là 2 cành lớn khỏe và rắn chắc hẳn của tôi trên thực tế}).

Giờ thì tôi đã siêu vững vàng nhưng vẫn còn buồn nhiều về cậu bạn ngày xưa. Tiếc là hôm đó tôi ko nhớ mặt. Quý khách ạ! Quý khách có đặt mình vào địa vị của chúng tôi, người tiêu dùng new hiểu được những đau đớn đó. Chúng tôi dù vậy vẫn ko dám kêu ca, vẫn tận tụy dùng cho người tiêu dùng học trò. Nhưng chúng tôi buồn nhiều. Nhiều bạn chúng ta vô ý vô cùng. Ko những chúng tôi chẳng bao giờ được chăm sóc, người tiêu dùng lại còn hay bẻ cành vặt lá. Lại nữa, người tiêu dùng còn khắc chi chít lên khuôn mặt của tôi, hái hoa của tôi để trong giỏ xe cho khô héo hay vứt tả tung khắp sân trường. Tôi vẫn ko dám kêu ca, chỉ xin người tiêu dùng hãy nghĩ về những hành động của mình. Xin chào và luôn mong người tiêu dùng là những người phải chăng.