Văn mẫu lớp 6: Phân tích truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa của Thạch Lam Dàn ý & 4 bài văn mẫu lớp 6

Truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa gửi gắm nhiều thông điệp ý nghĩa. Tác phẩm được tìm hiểu trong chương trình Ngữ Văn lớp 6.

Phân tách truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa

Hôm nay, Obtain.vn sẽ phân phối tài liệu Bài văn mẫu lớp 6: Phân tách truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa, gồm dàn ý và 4 bài văn mẫu. Mời tham khảo ngay sau đây.

Dàn ý phân tách truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa

I. Mở bài

Giới thiệu khái quát về nhà văn Thạch Lam, truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa.

II. Thân bài

1. Cảnh sinh hoạt trong gia đình Sơn những ngày gió đầu mùa

– Khuôn cảnh mùa đông:

  • Qua 1 đêm mưa rào, trời bỗng đổi gió bấc, mẫu lạnh tại đâu tới làm cho cho người ta tưởng đang tại giữa mùa đông rét mướt.
  • Bên cạnh sân, đất khô trắng, cơn gió vi vu làm cho bốc lên những màn bụi bé, thổi lăn những mẫu lá khô lạo xạo.
  • Trời u ám, toàn 1 màu sắc trắng đục. Những cây lan trong chậu, lá rung động và sắt lại vì rét.

– Cảnh sinh hoạt của mọi người trong gia đình

  • Sơn tung chăn tỉnh dậy, ko bước xuống giường ngay mà còn ngồi thu tay trong bọc chăn.
  • Mẹ và chị Sơn đã trở dậy, ngồi quạt hỏa lò để pha nước uống.
  • Mẹ Sơn bảo chị Lan lấy thúng áo ra cho em.
  • Chị Lan khệ nệ ôm mẫu thúng áo lên đặt lên đầu phản.
  • Mẹ Sơn cầm cái áo bông cũ, nhắc tới em Duyên làm cho Sơn thấy cảm động.

2. Cảnh 2 chị em Sơn chơi đùa tại chợ và đem áo cho Hiên

– Hoàn cảnh của những đứa trẻ tại chợ: chúng ăn mặc ko khác gì ngày thường, những bộ quần áo màu sắc nâu bạc đã vá nhiều chỗ; môi thâm tím lại, da thịt thâm đi; từng cơn gió tới là lại run lên…

– Thái độ của chị em Sơn: vẫn thân mật chơi đùa cùng, ko kiêu kì và khinh khỉnh như những em họ của Sơn.

– Cuộc trò chuyện có Hiên:

  • Chị Lan bỗng giơ tay vẫy 1 con bé, từ nãy vẫn đứng dựa vào cột quán, gọi: “Sao ko lại đây, Hiên? Lại đây chơi có tôi”.
  • Sơn thấy chị gọi nó ko lại, bước tới sắp thì trông thấy con bé co ro đứng bên cột quá, chỉ mặc có manh áo rách tả tơi, hở cả lưng và tay.
  • Chị Lan cũng tới hỏi: “Sao áo mày rách thế, Hiên? Áo lành đâu ko mặc?”
  • Lúc biết Hiên chỉ có từng 1 cái áo để mặc, Sơn nói có chị rằng sẽ đem cái áo bông cũ cho Hiên. Chị Lan đồng ý, chạy về nhà đem áo tới.

3. Sự lo lắng của Sơn và cảnh mẹ Hiên trả lại áo

– Sơn nghe người vú già nói mẹ đã biết chuyện 2 chị em cho Hiên áo bông cũ.

– Sợ mẹ mắng, Sơn vội chạy đi tìm Hiên để đòi lại cái áo, nhưng ko thấy Hiên.

– Lúc về tới nhà, 2 chị em ngạc nhiên lúc thấy mẹ Hiên đang tại trong nhà, và mang trong mình áo sang trả.

– Mẹ Sơn đã hỏi thăm, cho mẹ Hiên mượn 5 hào để might áo cho con.

– Mẹ Sơn ko trách mắng mà âu yếm ôm vào lòng.

III. Kết bài

Khái quát lại giá trị nội dung và nghệ thuật của tác phẩm.

Phân tách truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa – Mẫu 1

Thạch Lam là thành viên của nhóm Tự động lực văn đoàn. Văn chương của ông trong sáng, giản dị mà thâm trầm sâu lắng. 1 trong những tác phẩm thú vị của ông là truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa.

Truyện được mở đầu bằng những câu văn miêu tả khuôn cảnh buổi sáng mùa đông. Sau 1 đêm mưa rào, trời nổi gió bấc, thời tiết chuyển lạnh. Sơn – nhân vật chính của truyện xuất hiện. Cậu thức dậy, thấy mọi người trong nhà, mẹ và chị Lan đều “đã mặc áo rét cả rồi”. Khuôn cảnh mùa đông được miêu tả tinh tế qua những hình ảnh đặc biệt:“gió vi vu làm cho bốc lên những màn bụi bé, thổi lăn những mẫu lá khô lạo xạo”; “bầu trời ko u ám, toàn 1 màu sắc trắng đục”; những cây lan trong chậu “lá rung động và nghe đâu sắt lại vì rét”.

Tiếp tới, Thạch lam khắc họa cảnh sinh hoạt của gia đình Sơn. Mẹ Sơn đang ngồi quạt hỏa lò để pha nước chè uống, bảo Lan bê thúng quần áo ra. Lan vâng lời mẹ, vào buồng bê thúng quần áo ra. Còn Sơn thì kéo chăn lên đắp cho em, rồi lại ngồi xếp bằng bên khay nước. Ko khí ấm cúng trong nhà trái ngược hẳn có mẫu lạnh lẽo bên cạnh trời. Cuộc trò chuyện được khởi đầu lúc mẹ Sơn nhìn thấy mẫu áo bông của Duyên – đứa em gái đã mất của Sơn. Giọng của mẹ Sơn đầy xúc động, rơm rớm nước mắt: “Đây là áo của cô Duyên đây”. Còn người vú già đã “có lấy mẫu áo lật đi lật lại ngắm nghía, tay mân mê những đường chỉ”. Sơn nghe mẹ nói cũng thấy“nhớ em, cảm động và thương em quá”. Hình ảnh mẫu áo bông bé bé nhưng chính là kỉ vật gợi lên tình cảm mẫu tử thiêng liêng, tình anh em sâu đậm và tình thương của vú già nhân hậu.

Lúc Lan bê thùng quần áo vào. Mẹ Sơn đã mặc cho Sơn được mặc mẫu áo dạ chỉ đỏ lẫn áo vệ sinh, bên cạnh lại mặc phủ mẫu áo vải thâm. Chi tiết này cho thấy gia đình của Sơn có hoàn cảnh khá giả, cuộc sống khá toàn bộ. Dù vậy, 2 chị em Sơn và Lan đều có phải chăng bụng, giàu tình yêu thương. 2 nhân vật này được nhà văn xây dựng để gửi gắm bài học ý nghĩa về tình yêu thương trong cuộc sống. Dù có hoàn cảnh gia đình khác nhau, Sơn và Lan vẫn thích chơi có những đứa trẻ con xóm chợ nghèo như Thằng Cúc, thằng Xuân, con Tí, con Túc,… mà ko tỏ ra kiêu kì và khinh khỉnh như những em họ của Sơn.

Xem Thêm  Cách nâng điểm Ngọc Tái Tổ Hợp mùa 8 cho từng vị trí trong Liên Minh Huyền Thoại

Trên đây, Thạch Lam cũng đã khắc họa được cuộc sống nghèo khổ của 1 phòng ban người dân lao động lúc thời gian này}. Những đứa trẻ xóm chợ sống trong hoàn cảnh nghèo khổ, thiếu thốn. Mùa đông tới, chúng vẫn mặc những bộ quần áo nâu bạc đã rách vá nhiều chỗ. Môi chúng “tím lại”, chỗ áo quần rách “da thịt thâm đi”. Gió lạnh thổi tới, chúng nó lại “run lên, 2 hàm răng đập vào nhau”. Dù vậy, chúng ko bất hạnh mà vẫn nhận được tình yêu thương của cha mẹ, những người xung quanh. Lúc nhìn thấy Sơn và Lan, lũ trẻ con xóm chợ đều lộ vẻ “vui mừng”. 2 chị em Sơn tỏ ra thân thiết có chúng chứ ko khinh khỉnh như những em họ của Sơn. Đặc biệt, điều này còn được biểu lộ qua nhân vật Hiên.

Chị Lan là người đã tìm ra ra Hiên. Cô bé đang đứng “co ro” bên cột quán, trong gió lạnh chỉ mặc có manh áo “rách tả tơi”, “hở cả lưng và tay”. Thấy vậy, Sơn đã “động lòng thương” và chợt nhớ ra mẹ mẫu Hiên siêu nghèo, nhớ tới em Duyên ngày trước vẫn cùng chơi có Hiên tại vườn nhà. 2 chị em còn bàn có nhau cho mẫu Hiên cái áo bông cũ. Tiếp theo, Lan đã “hăm hở” chạy về nhà lấy áo. Sơn yên lặng đợi chờ, trong lòng tự động nhiên thấy “ấm áp vui vui”. Mẫu áo mà chị em Sơn đem cho mẫu Hiên chứa đựng biết bao tình yêu thường.

Trên phần cuối truyện, lúc Sơn và Lan trở về nhà, người vú già bảo rằng mẹ đã tìm ra. 2 chị em lo sợ bị mẹ mắng nên đã chạy sang nhà Hiên đòi áo. Điều này là phản ứng dễ hiểu của từng đứa trẻ lúc phạm lỗi. Tới lúc về nhà, điều ngạc nhiên là mẹ Hiên đã đem mẫu áo bông tới trả. Bất ngờ hơn lúc hiểu rõ sự việc, mẹ Sơn đã ko trách mắng chị em Sơn mà còn cho mẹ Hiên vay tiền để might áo cho con. Lúc mẹ con Hiên ra về, mẹ Sơn đã “vẫy 2 con lại sắp, rồi âu yếm”. Những chi tiết trên cho thấy mẹ Hiên là 1 người có lòng tự động trọng, dù nghèo khó nhưng vẫn “đói cho sạch, rách cho thơm”; còn mẹ Sơn là 1 người nhân hậu, giàu tình yêu thương.

Như vậy, truyện ngắn “Gió lạnh đầu mùa” của Thạch Lam là 1 câu chuyện nhẹ nhàng, nhưng lại đầy tính nhân văn, sâu sắc.

Phân tách truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa – Mẫu 2

Thạch Lam là 1 nhà văn lãng mạn khá nổi danh. Trong những tác phẩm của ông, truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa đã gây được nhiều ấn tượng, mang trong mình đậm dấu ấn của nhà văn này.

Truyện xoay quanh nhân vật chính là Sơn và Lan. Mở đầu tác phẩm, nhà văn đã miêu tả khuôn cảnh thiên nhiên lúc giao mùa – thời tiết chuyển sang mùa đông. Nhân vật Sơn ngủ dậy thấy mọi người trong nhà, mẹ và chị… đều “đã mặc áo rét cả rồi”. Bên cạnh sân “Gió vi vu làm cho bốc lên những màn bụi bé, thổi lăn những mẫu lá khô lạo xạo. Bầu trời ko u ám, toàn 1 màu sắc trắng đục”. Những cây lan trong chậu “lá rung động và nghe đâu sắt lại vì rét”. Những câu văn miêu tả đầy tinh tế, khéo léo.

Tiếp tới, tác giả đã khắc họa khuôn cảnh sinh hoạt của gia đình Sơn lúc sáng sớm. Lúc Sơn thức dậy thì mọi người trong nhà đều đã dậy từ nhiều ngày. Mẹ Sơn và chị Lan đang ngồi quạt hỏa lò để pha nước chè uống. Thấy Sơn, mẹ Sơn liền bảo Lan bê thúng quần áo ra. Nhìn cái áo bông cánh xanh đã cũ nhưng còn lành, mẹ Sơn nói: “Đây là mẫu áo của cô Duyên đấy”. Còn người vú già “có lấy mẫu áo lật đi lật lại ngắm nghía, tay mân mê những đường chỉ”. Nghe vậy, Sơn cũng “nhớ em, cảm động và thương em quá”. Cậu xúc động lúc thấy mẹ “khá rơm rớm nước mắt”. Mẫu áo bông chính là kỉ vật gợi lên tình cảm mẫu tử thiêng liêng, tình anh em sâu đậm và tình thương của vú già nhân hậu.

Sơn được mặc mẫu áo dạ chỉ đỏ lẫn áo vệ sinh, bên cạnh lại mặc phủ mẫu áo vải thâm. Sơn rủ chị Lan ra chợ chơi cùng lũ trẻ em sống tại sắp chợ. Lúc nhìn thấy chị em Sơn có những cái áo ấm thì liền tới sắp xuýt xoa khen ngợi. Hình ảnh những đứa trẻ nghèo hiện lên đầy chân thực mà xót xa. Thằng Cúc, thằng Xuân, con Tí, con Túc vẫn mặc những bộ quần áo nâu bạc đã rách vá nhiều chỗ. Môi chúng nó “tím lại”, chỗ áo quần rách “da thịt thâm đi”. Gió lạnh thổi tới, chúng nó lại “run lên, 2 hàm răng đập vào nhau”.

Xem Thêm  Lớnán 7 Bài 2: Phân tích và xử lí dữ liệu Giải Lớnán lớp 7 trang 12, 13 - Tập 2 sách Cánh diều

Đặc biệt nhất là hình ảnh của cô bé Hiên đang đứng “co ro” bên cột quán, trong gió lạnh chỉ mặc có manh áo “rách tả tơi”, “hở cả lưng và tay”. Thấy vậy, Sơn đã “động lòng thương” và chợt nhớ ra mẹ mẫu Hiên siêu nghèo, nhớ tới em Duyên ngày trước vẫn cùng chơi có Hiên tại vườn nhà. 2 chị em bàn nhau về nhà lấy cái áo bông cũ đem cho Hiên. Cái áo chứa đựng biết bao tình người, biểu lộ tình cảm chia sẻ của 1 đứa trẻ có 1 trái tim giàu tình yêu thương.

Phần cuối truyện trở nên hấp dẫn hơn lúc Sơn và Lan về nhà nghe người vú già nói mẹ đã biết chuyện. Cả 2 lo sợ nên sang tìm Hiên để đòi lại cái áo nhưng ko thấy cô bé đâu. Tới lúc về nhà đã thấy mẹ Hiên đã đem mẫu áo bông tới trả mẹ của Sơn. Hành động này thể cho thấy có những con người trong xã hội xưa, dù sống khó khăn, khổ cực nhưng vẫn giữ vững phẩm chất phải chăng đẹp: “Đói cho sạch, rách cho thơm”. Mẹ Sơn biết rõ mọi chuyện, cũng đã cho mẹ Hiên vay tiền để might áo cho con. Điều ấy biểu lộ được tấm lòng nhân hậu, giàu tình yêu thương thực đáng trân trọng và khâm phục. Có lẽ, Sơn và Lan có được tấm lòng nhân hậu ấy từ người mẹ của mình.

Qua Gió lạnh đầu mùa, Thạch Lam đã ca ngợi tình yêu thương, tấm lòng nhân tình ái của con người. Có giọng văn nhẹ nhàng, ngôn ngữ bình dị, nhưng truyện lại để lại ấn tượng sâu sắc cho người đọc.

Phân tách truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa – Mẫu 3

Thạch Lam là 1 trong những nhà văn tiêu biểu của khuynh hướng văn học lãng mạn. Những tác phẩm của ông chủ yếu là khai thác thế giới nội tâm của nhân vật có những cảm xúc mong manh, mơ hồ trong cuộc sống thường ngày. 1 trong những tác phẩm tiêu biểu là truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa.

Thạch Lam đã mở đầu chuyện bằng khuôn cảnh buổi sáng mùa đông. Chỉ sau 1 đêm mưa rào, trời khởi đầu nổi gió bấc. Nhân vật Sơn ngủ dậy thấy mọi người trong nhà, mẹ và chị… đều “đã mặc áo rét cả rồi”. Bên cạnh sân “Gió vi vu làm cho bốc lên những màn bụi bé, thổi lăn những mẫu lá khô lạo xạo. Bầu trời ko u ám, toàn 1 màu sắc trắng đục”. Những cây lan trong chậu “lá rung động và nghe đâu sắt lại vì rét”.

Thế rồi khuôn cảnh sinh hoạt của gia đình Sơn được Thạch Lam khắc họa thực giản dị. Mẹ Sơn bảo chị Sơn bê thúng quần áo ra. Nhìn cái áo bông cánh xanh đã cũ nhưng còn lành, mẹ Sơn nói: “Đây là mẫu áo của cô Duyên đấy”. Người vú già đã “có lấy mẫu áo lật đi lật lại ngắm nghía, tay mân mê những đường chỉ”. Lúc nghe mẹ nói, Sơn cũng “nhớ em, cảm động và thương em quá”. Cậu xúc động lúc thấy mẹ “khá rơm rớm nước mắt”. Mẫu áo bông chính là kỉ vật gợi lên tình cảm mẫu tử thiêng liêng, tình anh em sâu đậm và tình thương của vú già nhân hậu.

Gia đình Sơn khá giả, chị em Sơn được mẹ chăm sóc, lo toan. Sơn được mặc mẫu áo dạ chỉ đỏ lẫn áo vệ sinh, bên cạnh lại mặc phủ mẫu áo vải thâm. Phương pháp ăn mặc đấy đối có những đứa trẻ em nghèo ngày xưa là cả 1 niềm mơ ước. Thằng Cúc, thằng Xuân, con Tí, con Túc vẫn mặc những bộ quần áo nâu bạc đã rách vá nhiều chỗ. Môi chúng nó “tím lại”, chỗ áo quần rách “da thịt thâm đi”. Gió lạnh thổi tới, chúng nó lại “run lên, 2 hàm răng đập vào nhau”. Lúc nhìn thấy Sơn và Lan, lũ trẻ con xóm chợ đều lộ vẻ “vui mừng”. 2 chị em Sơn tỏ ra thân thiết có chúng chứ ko khinh khỉnh như những em họ của Sơn.

Đặc biệt nhất là lúc chị Lan nhìn thấy Hiên đang đứng “co ro” bên cột quán, trong gió lạnh chỉ mặc có manh áo “rách tả tơi”, “hở cả lưng và tay”. Sơn đã “động lòng thương” và chợt nhớ ra mẹ mẫu Hiên siêu nghèo, nhớ tới em Duyên ngày trước vẫn cùng chơi có Hiên tại vườn nhà. Chị Lan và Sơn đã bàn có nhau cho mẫu Hiên cái áo bông cũ. Tiếp theo, Lan đã “hăm hở” chạy về nhà lấy áo. Sơn yên lặng đợi chờ, trong lòng tự động nhiên thấy “ấm áp vui vui”. Mẫu áo cũ mà chị em Sơn đem cho mẫu Hiên chứa đựng biết bao tình người, biểu lộ tình cảm chia sẻ của 1 đứa trẻ có 1 trái tim giàu tình yêu thương. Hành động của chị em Sơn tuy bé bé nhưng lại thực cao cả, đáng quý.

Nhưng truyện ko giới hạn lại tại ấy. Phần cuối truyện, mẹ Hiên đã đem mẫu áo bông tới trả mẹ của Sơn. Hành động này thể cho thấy có những con người trong xã hội xưa, dù sống khó khăn, khổ cực nhưng vẫn giữ vững phẩm chất phải chăng đẹp: “Đói cho sạch, rách cho thơm”. Mẹ Sơn sau khoản thời gian nghe rõ việc, đã cho mẹ Hiên mượn 5 hào về might áo ấm cho con. Còn có 2 chị em Sơn, bà chẳng những ko tức giận mà còn “vẫy 2 con lại sắp, rồi âu yếm”. Điều ấy cho thấy mẹ Sơn cũng là 1 người phụ nữ nhân hậu, giàu lòng vị tha và yêu thương.

Xem Thêm  Bộ đề thi học okì 2 môn Tin học 10 5 2022 - 2023 sách Kết nối tri thức sở hữu cuộc sống 2 Đề thi cuối okì 2 Tin 10 (Có đáp án)

“Gió lạnh đầu mùa” là 1 câu chuyện nhẹ nhàng, nhưng lại chan chứa tình yêu thương. Truyện đã đem tới những bài học vô cùng quý giá cho từng người đọc.

Phân tách truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa – Mẫu 4

Thạch Lam là nhà văn tiêu biểu thuộc nhóm Tự động lực văn đoàn. Truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa là 1 truyện ngắn xuất sắc của ông viết về đề tài trẻ em.

Truyện khởi đầu bằng khuôn cảnh của buổi sáng mùa đông được nhà văn khắc họa tinh tế. Chỉ sau 1 đêm mưa rào, trời khởi đầu nổi gió bấc, rồi mẫu lạnh tại đâu tới làm cho con người tưởng rằng mình đang tại giữa mùa đông rét mướt. Sơn tung chăn tỉnh dậy, cậu thấy mọi người trong nhà, mẹ và chị đã trở dậy, ngồi quạt hỏa lò để pha nước chè uống. Mọi người đều “đã mặc áo rét cả rồi”. Trên bên cạnh sân “Gió vi vu làm cho bốc lên những màn bụi bé, thổi lăn những mẫu lá khô lạo xạo. Bầu trời ko u ám, toàn 1 màu sắc trắng đục”. Những cây lan trong chậu “lá rung động và nghe đâu sắt lại vì rét”. Và sơn cũng thấy lạnh, cậu vơ vội mẫu chăn trùm lên đầu rồi gọi chị.

Mẹ Sơn đã bảo Lan – chị gái của Sơn vào buồng lấy thúng áo ra. Mẹ Sơn lật mẫu vỉ buồm, lục đống quần áo rét. Bà giơ lên 1 cái áo bông cánh xanh đã cũ nhưng còn lành. Ấy chính là cái áo của Duyên – đứa em gái đáng thương của Sơn đã mất 5 lên 4 tuổi. Người vú già đã “có lấy mẫu áo lật đi lật lại ngắm nghía, tay mân mê những đường chỉ”. Lúc nghe mẹ nhắc về em gái, Sơn cũng cảm thấy “nhớ em, cảm động và thương em quá”. Cậu xúc động lúc thấy mẹ “khá rơm rớm nước mắt”. Cái áo bông chính là kỉ vật gợi nhớ về người em gái đã mất có biết bao tình yêu thương sâu sắc.

Sau khoản thời gian mặc xong áo ấm, chị em Sơn đi ra chợ chơi.Thằng Cúc, thằng Xuân, con Tí, con Túc – những đứa trẻ em nghèo khổ vẫn bắt buộc mặc những bộ quần áo nâu bạc đã rách vá nhiều chỗ. Môi chúng nó “tím lại”, chỗ áo quần rách “da thịt thâm đi”. Gió lạnh thổi tới, chúng nó lại “run lên, 2 hàm răng đập vào nhau”. Lúc nhìn thấy Sơn và Lan trong những bộ quần áo ấm áp, chúng cảm thấy xuýt xoa, ngưỡng mộ. 2 chị em Sơn tỏ ra thân thiết có chúng chứ ko khinh khỉnh như những em họ của Sơn.

Và đặc biệt là lúc Lan nhìn thấy Hiên đang đứng “co ro” bên cột quán, trong gió lạnh chỉ mặc có manh áo “rách tả tơi”, “hở cả lưng và tay”. Cả 2 chị em đều cảm thấy thương xót cho con bé. Sơn chợt nhớ ra mẹ mẫu Hiên siêu nghèo, nhớ tới em Duyên ngày trước vẫn cùng chơi có Hiên tại vườn nhà. 1 ý nghĩ phải chăng thoáng qua trong tâm trí Sơn – ấy là đem cái áo bông cũ của em Duyên cho Hiên. Nghĩ vậy, cậu đã nói có chị gái của mình, nhận được sự đồng tình của chị. Chị Lan đã “hăm hở” chạy về nhà lấy áo. Còn Sơn thì đứng yên lặng đợi chờ, trong lòng tự động nhiên thấy “ấm áp vui vui”. Mẫu áo cũ mà chị em Sơn đem cho Hiên biểu lộ tấm lòng nhân hậu của 2 đứa trẻ.

Về tới nhà, 2 chị em Sơn lo lắng lúc người vú già biết mẹ đã biết chuyện 2 chị em lén mang trong mình áo cho Hiên. Sơn cảm thấy lo lắng, sợ hãi và sang nhà tìm Hiên để đòi lại áo. Nhưng ấy là 1 phản ứng bình thường của 1 đứa trẻ lúc mắc lỗi và bị tìm ra. Tới lúc trở về nhà, chị em Sơn vô cùng ngạc nhiên lúc thấy mẹ con mẫu Hiên đang tại nhà mình. Mẹ Hiên đem cái áo bông tới trả mẹ của Sơn. Có thể thấy dù sống khó khăn, khổ cực nhưng bà vẫn giữ vững phẩm chất phải chăng đẹp: “Đói cho sạch, rách cho thơm”. Còn người mẹ của Sơn, sau khoản thời gian nghe rõ việc, bà đã cho mẹ của Hiên mượn 5 hào về might áo ấm cho con. Điều ấy biểu lộ mẹ Sơn là 1 người trái tim nhân hậu. Sau khoản thời gian mẹ con Hiên về, mẹ Sơn ko tức giận, đánh mắng con mà còn “vẫy 2 con lại sắp, rồi âu yếm”. Ấy chính là tấm lòng vị tha cũng như giàu lòng yêu thương của người mẹ.

Truyện ngắn “Gió lạnh đầu mùa” nhẹ nhàng mà thực sâu sắc. Tác phẩm đã giúp người đọc hiểu hơn về giá trị của tình yêu thương giữa con người. Đây quả là tác phẩm xuất sắc của nhà văn Thạch Lam.