Văn mẫu lớp 6: Tả cơn bão theo trí tưởng tượng của em (Dàn ý + 7 mẫu) Bài văn mẫu lớp 6 hay nhất

Bài văn mẫu lớp 6: Tả cơn bão theo trí tưởng tượng của em là tài liệu hữu ích, được Obtain.vn chọn lọc từ những bài văn hay của những em học sinh lớp 6 trong cả nước.

Tài liệu bao gồm 2 dàn ý chi tiết kèm theo 7 bài văn mẫu đặc sắc sẽ giúp những em biết phương pháp làm cho văn miêu tả, luyện tập khả năng diễn đạt và vươn lên là ý. Sau đây là nội dung chi tiết mời người trải nghiệm cùng tham khảo và tải tài liệu tại đây.

Dàn ý tả cơn bão theo trí tưởng tượng của em

Dàn ý tả cơn bão theo trí tưởng tượng của em

Dàn ý chi tiết số 1

I/ Mở bài

+ Cảm nhận của em về tác hại của bão lụt.

+ Giới thiệu đối tượng định tả: cơn bão lụt em từng chứng kiến tại quê

II/ Thân bài

+ Khái quát những nét chung về cơn bão: mức độ lớn hay bé, tính chất nguy hại nhiều hay ít, kéo dài trong bao nhiều ngày.

+ Tả cảnh trước cơn bão: bầu trời mấy hôm âm u, xám xịt; mây đen vần vũ đầy trời…

+ Tả cảnh trong cơn bão:

– Gió thổi ào ào, cây cối ngả nghiêng, rũ rượi

– Mưa ào ạt trút nước xối xả, bầu trời chuyển qua màu sắc trắng đục. Mưa suốt cả 1 tuần ko dứt sấm, sét.

– Nước dâng lên cao, cuồn cuộn chảy cuốn phăng mọi thứ nó gặp và nhấn chìm đồng ruộng, những ngôi nhà thấp,…

– Nhà cửa, cây cối, đồng ruộng, mùa màng bị nước lũ tàn phá, nhấn chìm.

– Con người: vật lộn chống lại sức mạnh của dòng nước (dầm mưa để đắp đê, chuyển người già và trẻ em tới nơi an toàn, chuyển đồ đạc lên chỗ cao, phát hàng cứu trợ…).

+ Tả cảnh sau cơn lũ:

– Cây cối nhà cửa tiêu điều, tan tác, xác xơ

– Con người đang ra sức khắc phục lại những hậu quả do cơn lũ để lại.

III/ Kết bài

+ Cảm nghĩ của em về cơn bão lũ đấy: bàng hoàng, kinh sợ.

+ Thái độ và hành động để hạn chế những cơn bão lũ.

Dàn ý chi tiết số 2

1. Mở bài

– Những ngày tháng 7 âm lịch đối sở hữu người dân quê em là khoảng thời kì đầy lo âu, phiền muộn. Bởi đấy là thời kì mà hầu như 5 nào cũng có thiên lai, lũ lụt.

2. Thân bài

– Trước cơn bão

+ Còn khoảng hơn chục hải lý nữa thì bão new vào bờ, những bầu trời đã xám xịt, nước biển cũng nhuốm 1 màu sắc tối tăm, ảm đạm.

+ Từng cơn gió cứ rít lên qua khe cửa, quật tung những cái thùng xốp ướp cá của gia đình, làm cho chúng bay tung tóe.

– Trong cơn bão

+ Gió giật phăng mọi thứ, nhìn qua khe cửa trong ủy ban mà mọi người đều ko giấu nỗi tiếng thở dài.

+ Những lời than vãn trách cứ đất trời liên tục vang lên kèm theo đấy là những dòng nước mắt kèm nhèm lau vội.

+ Bão tan rồi nhưng nước dâng cao, nhà cửa đâu đâu cũng chìm trong biển nước.

– Sau cơn bão

+ Bão tan, nước cũng rút, mọi người trở về nhà để khởi đầu khắc phục sau bão.

+ Nhà cửa tan hoang, vườn rau, con gà cũng trôi theo cơn lũ dữ.

+ Những chú bộ đội xắn tay áo viện trợ người dân dựng lại cửa nhà, dọn dẹp nhà cửa.

3. Kết bài

– Em sẽ nên cố gắng nhiều hơn, để viện trợ gia đình, viện trợ người dân quê mình ko còn nên khổ cực trước những cơ giông tố.

Tả cơn bão theo trí tưởng tượng của em – Mẫu 1

Cảnh tượng tả tơi, tan hoang tại các tỉnh miền Trung
Cảnh tượng tả tơi, tan hoang tại những tỉnh miền Trung

Quê em mọi người hay nói: hạn hán chưa qua lũ lụt đã tới. Mùa bão 5 nay, cơn bão lụt đã đi qua miền quê yên bình của em như bao 5 trước nó đã từng đi qua.

Hôm đó, biển khởi đầu động, ghe thuyền ko còn ra biển nhiều nữa. Toàn bộ người dân quê em đã chuẩn bị sống cùng bão lũ. Gió gào rít, gầm rú cào vào từng cửa nhà. Bầu trời xám xịt, những đám mây lì lợm cố bám víu vào nhau ko cho 1 tia nắng nào lọt qua. Trời mưa siêu lớn, kéo dài nhiều ngày liền. Nước mưa như giận dữ điều gì mà ào ào đổ xuống. Cơn mưa này chưa ngớt cơn mưa khác lại tới, ròng rã suốt ngày đêm. Nước sông đục ngầu màu sắc phù sa, cuồn cuộn dâng cao. Nước sông dần lấn vào ruộng đồng, làng xóm quê em. Sáng ngủ dậy nước sông đã dâng vào tới sân. Chỉ 1 lúc sau xóm làng đã ngập trong biển nước. Chứng kiến cảnh đấy, người dân ai cũng đau lòng.

Thực might mắn vì công tác phòng hộ phải chăng mà hầu hết người dân quê em đã được đưa lên những vùng đất cao để giảm thiểu lũ lụt. Tuy nhiên sinh hoạt của mọi người đều siêu thiếu thốn, khó khăn. Nước lũ vẫn chưa rút, ai nấy đều mỏi mệt, chán nản.

“Sau cơn mưa trời lại sáng”, cuối cùng cơn bão lũ cũng qua đi. Quê hương em ngập chìm trong đổ nát. Ai nấy đều buồn bã nhưng ko ai oán trách, ko than vãn bởi đây là những điều quá đỗi quen thuộc. Mọi người bắt tay nhau cùng vượt qua khó khăn, cùng dọn dẹp nhà cửa, chắn lại hàng rào, tìm người thất lạc. Đối sở hữu người dân quê em, cơn bão qua đi là điều might mắn nhất rồi.

Thiên tai thực đáng sợ, nó gây nhiều thiệt hại cho con người. Những chính trong những lúc khó khăn đó em new thấy được mẫu quý giá của tình người. Em thêm trân trọng những tháng ngày yên bình ít ỏi của quê hương.

Tả cơn bão theo trí tưởng tượng của em – Mẫu 2

Từng ngày, từng ngày, đồng bào miền Trung đang nên gánh chịu hậu quả do bão lũ gây ra. Trận lũ 5 2 nghìn là 1 trong những trận lũ có sức công phá mạnh mẽ nhất trong thập kỷ qua.

Bầu trời tối sầm, mưa ko ngớt, xung quanh toàn 1 màn nước trắng xóa. Đấy là cảnh tượng của những nơi trận lũ diễn ra.

Toàn bộ những gì tại nơi đây bao trùm 1 thứ gì đấy đơn điệu mà ẩn chứa bao nguy hiểm cùng sở hữu màn trắng của nước là màu sắc xanh của ngọn cây, những cây cổ thụ dám đương đầu sở hữu dòng nước lũ và những mái ngói nhấp nhô – nơi duy nhất để người dân giữ vững. Mọi người từ cụ già tới trẻ em đều sống trong tâm trạng lo lắng, hoang mang trong mình, lo sợ, làn da xám đi vì lạnh. Có những đứa trẻ new sinh ra new vài tháng, cơ thể như ko còn chút sinh lực. Họ sống trong tình trạng thiếu thốn ko điện, ko thức ăn, nước uống. Nhiều thanh niên đi mò trong biển nước những cây lúa còn sót lại 1 phương pháp vô vọng.

Xem Thêm  Sổ theo dõi sự tiến bộ của học sinh khuyết tật Mẫu sổ giấy tờ học sinh khuyết tật

Chính phủ đã kêu gọi tinh thần “lá lành đùm lá rách”. Đâu đây, những cái xuồng cứu trợ màu sắc da cam tươi cười tới sở hữu nhân dân. Rồi cả những cái trực thăng cũng được huy động, dù chỉ là những gói mì bé bé nhưng trong đấy chan chứa hầu hết tình cảm của nhân dân khắp mọi miền hướng về miền Trung thân yêu. Màu sắc áo xanh của bộ đội, của thanh niên tình nguyện; màu sắc áo vàng của những chiến sĩ công an ngày đêm gắn bó sở hữu bà con vùng lũ. Nhân dân lấy lại tinh thần và sức lực, dũng cảm vượt qua những tháng ngày gian khổ. Trên những mái nhà ẩm ướt, khói đã bốc lên và nhờ có những gói mì và hạt gạo ít ỏi đấy mà đôi môi con trẻ trở lại hồng hào. Những cái bè đỏ dập dềnh chờ đợi 1 điều kỳ diệu.

Trận lũ đã đi qua nhưng nó để lại bao cảnh thương tâm. Người nông dân “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, ko quản ngại “1 nắng 2 sương” giờ lại tay trắng. Nhà cửa, ruộng vườn, trâu bò đất trôi theo dòng nước lũ. Chỉ new tháng trước tại đây còn là 1 khu dân cư đông đúc mà ngay bây giờ} đã là bãi đất bằng. Ko chỉ có thế, trận lũ còn cướp đi bao sinh mạng người vô tội. Bao gia đình lâm vào cảnh “tan đàn xẻ nghé”: đứa trẻ mắt đỏ hoe gọi cha, người vợ mất chồng, người mẹ mất con. Tôi có thể nhìn rõ gương mặt bạo tàn và nụ cười nham hiểm của Thủy Tinh độc ác. Hắn cười trên nỗi đau khổ của người khác, tiếng cười nghe thực ghê rợn. Những hòm ủng hộ đồng bào lũ lụt ngày ngày vẫn được ăn no để làm cho vơi đi phần nào đau khổ của người dân nhưng có 1 điều chắn chắn chắn rằng: nỗi khổ mất đi 1 người thân là ko gì bù đắp được.

Cơn lũ dữ rồi cũng qua đi. Cuộc sống của người dần dần trở lại nhịp thường ngày nhưng nỗi lo âu, phấp phỏng thì vẫn còn đấy. Còn tôi, tôi nghĩ rằng trí thông minh do tạo hóa ban cho con người, vậy chúng là sẽ dùng nó để chế ngự thiên nhiên. Tuy nhiên, vẫn còn 1 câu hỏi mà tôi chưa trả lời được: “Tới lúc nào nhân dân ta new ko nên chịu hậu quả của nước lũ, tới lúc nào trận lũ như 5 2000 new ko tái diễn?”

Tả cơn bão theo trí tưởng tượng của em – Mẫu 3

Miêu tả một trận bão lụt quê em
Miêu tả 1 trận bão lụt quê em

Những ngày tháng 7 âm lịch đối sở hữu người dân quê em là khoảng thời kì đầy lo âu, phiền muộn. Bởi đấy là thời kì mà hầu như 5 nào cũng có thiên lai, lũ lụt. Những con thuyền nằm mòn mỏi tại bờ, những gia đình trông ngóng tin tức người thân, những con lợn, con gà lũ lượt bị cuốn trôi theo dòng nước. “Tin bão khẩn cấp! Cơn bão số 10”.

Những thông tin phát ra từ tivi ko những ko làm cho an lòng cho người dân mà lại làm cho cho những thân hình bé bé của con người vùng biển liên tục thổn thức, ngóng nhìn ra biển – nơi bão tiến vào. Còn khoảng hơn chục hải lý nữa thì bão new vào bờ, những bầu trời đã xám xịt, nước biển cũng nhuốm 1 màu sắc tối tăm, ảm đạm. Từng cơn gió cứ rít lên qua khe cửa, quật tung những cái thùng xốp ướp cá của gia đình, làm cho chúng bay tung tóe. Chuồng gà đã được kê cao tới sắp nóc nhà, những con lợn cũng tranh thủ đưa lên độ cao có thế. Để như thế thôi chứ biết rằng từng lần bão về là mất trắng, chẳng con vật nào có thể tồn tại sau những cơn bão cay nghiệt đó. Mẹ đi tới đi lui, hết chạy ra sau chằng chống mẫu cửa thì chạy lên xã nghe ngóng tin tức anh 2 đang trú bão tại Philippines ko biết thế nào.

Nhà được những chú bộ đội chằng chống từ hôm trước, cát được cho vào bao để đặt trên mái nhà, dây thừng buộc 4 góc đóng vào cọc sâu, thuyền thúng được mang trong mình lên buộc vào vách nhà kỹ lượng, đồ đạc, quần áo được cho vào bao sẵn để lúc có lệnh sơ tán là khuân đồ mang trong mình lên ủy ban xã ngay. Em chỉ có từng 1 cái bọ ni lông đựng sách vở nên lúc nào cũng mang trong mình theo không tính, ko dám buông ra vì lo rằng ví dụ ướt sẽ chẳng còn thứ gì để học, mẹ nên tốn thêm khoản tiền thiệt hại sau bão. Rồi bão cũng tới, gió giật phăng mọi thứ, nhìn qua khe cửa trong ủy ban mà mọi người đều ko giấu nỗi tiếng thở dài. Ai cũng lo lắng, ai cũng buồn rầu: “Thế này thì mất thực!”, “Thôi mất, mất cả rồi”, “Trời ơi vốn liếng biết bao nhiêu 5 trời!”, “Trời ơi rồi biết sống sao đây hả trời!”. Những lời than vãn trách cứ đất trời liên tục vang lên kèm theo đấy là những dòng nước mắt kèm nhèm lau vội. Người này động viên an ủi người kia, người mất ít ôm vai người mất nhiều, người trẻ làm cho chỗ tựa đầu cho người cao tuổi cứ thế, mọi người nương tựa nhau vượt qua nỗi đau trước giông gió của cơn bão lòng. Bão tan rồi nhưng nước dâng cao, nhà cửa đâu đâu cũng chìm trong biển nước.

Đứng từ ủy ban xã, em có thể nhìn thấy căn nhà của mình chìm trong biển nước. Could là những con lợn con đặt trong thau còn nổi bồng bềnh ko thì mất trắng. Đoàn cứu trợ từ khắp nơi đổ về sở hữu khẩu hiệu thân thuộc “Vì miền Trung ruột thịt”. Những gói mì được chia nhau, những bịch cháo ăn liền cũng được phân phát, những cái chăn được trao cho những cụ già và em bé mọi người đồng lòng viện trợ người dân quê em vượt qua cơn khốn đốn trong những ngày giông bão. Bão tan, nước cũng rút, mọi người trở về nhà để khởi đầu khắc phục sau bão. Nhà cửa tan hoang, vườn rau, con gà cũng trôi theo cơn lũ dữ. Những chú bộ đội xắn tay áo viện trợ người dân dựng lại cửa nhà, dọn dẹp nhà cửa. Thế nhưng mọi người đều thở phào vì người thân vẫn được bình yên.

Cơn bão này ko lớn như những cơn bão trước đấy, thế nhưng cũng đủ làm mọi người trở nên khốn đốn vô cùng. Đấy là do thiên nhiên, là do khí hậu. Nhưng bản thân chúng em được học đấy là cơ thịnh nộ của môi trường. Có lẽ em sẽ nên cố gắng nhiều hơn, để viện trợ gia đình, viện trợ người dân quê mình ko còn nên khổ cực trước những cơ giông tố.

Xem Thêm  Lớnán 3: Bảng nhân 7 Giải Lớnán lớp 3 trang 24, 25 sách Cánh diều - Tập 1

Tả cơn bão theo trí tưởng tượng của em – Mẫu 4

Tả cơn bão theo trí tưởng tượng của em
Tả cơn bão theo trí tưởng tượng của em

Thiên nhiên sẽ chẳng bao giờ biết nương tay ví dụ chúng ta vẫn tiếp tục ko tuân thủ những quy luật vận hành của nó. Càng bước sang thế kỷ văn minh, con người càng nên chịu những cơn thịnh nộ kinh hồn của thiên nhiên. Sóng thần tại Indonesia hay cơn bão khủng khiếp Catina vừa đổ bộ vào nước Mỹ tuần này rõ ràng là những minh chứng ko gì thuyết phục hơn cho điều đó.

1 biển nước mênh mông sở hữu bao điều đáng sợ chiếm trọn mười phút phần dự đón thời tiết của đài truyền hình. Cơn bão dù đã được dự đón trước nhưng người dân Mỹ vẫn nên hứng trọn 1 lần nổi giận của thần biển Poseidon đông. Cả 1 thành phố công nghiệp chìm trong mênh mông biển nước. Thuyền cứu hộ chạy ầm ầm trong thành phố như chạy giữa mặt sông. Lác đác đây đấy còn lại 1 vài ngôi nhà nổi lên phần nóc hoặc trần. Trên đấy ko biết có bao nhiêu người đang gào khóc dơ tay cầu cứu. Tình cảnh trông tới thảm thương. Chẳng ai có thể ngờ được tại nước Mỹ lại có những cảnh tượng đau lòng như vậy.

Nước trong thành phố khởi đầu chuyển màu sắc đen. Nó bị ô nhiễm nặng bởi bao nhiêu thứ trong đấy có ko ít xác người. Cả thành phố ngột ngạt trong cảnh ko điện, ko thức ăn, nước uống, ko thuốc males. Tình cảnh gợi những căn bệnh hiểm nghèo dễ dàng lấn tới trong nay mai. Cả thành phố vẫn đang kêu cứu còn nước thì chưa hề có dấu hiệu rút đi. Cả nước Mỹ đang tại tình trạng vô cùng khẩn cấp. Cũng might mấy ngày sau,. Nước rút và nhờ có có sự phấn đấu của hầu hết mọi người đặc biệt là của quân đội, cảnh sát và những tình nguyện viên, nhiều người dân đã được cứu ra khỏi vùng nguy hiểm. Tuy nên chen chúc trong những trại tập trung nhưng họ vẫn còn might mắn hơn bao người chết đói, chết rét hay bị bão lũ cuốn đi.

Ôi! Còn thiệt hại về vật chất thì ko thể nào nói nổi. Nhà thì đổ, ô tô bị nước cuốn trôi, đường dây điện đứt nước rút đi nhưng cả thành phố vẫn ngập trong bùn đất đen nhánh và nhão nhoét. Hết bão nhưng ngay bây giờ} new là lúc bệnh tật hoành hành. Đấy là còn chưa nói nỗi đau thê thảm của bao gia đình mất người thân. Nên có tới hơn 1/2 số gia đình trong trận bão nên chịu cảnh “tan đàn xẻ nghé”. Sự mất mát đau thương ngày 1 lớn thêm ko thể lấy gì bù đắp. Dù cả thế giới đang phấn đấu hết mình sở hữu tinh thần tương thân tương ái tình nhưng so sở hữu những mất mát đã qua sự bù đắp đó chẳng thấm tháp gì.

Dù chỉ được nhìn thấy qua màn ảnh bé nhưng tôi có thể cảm nhận hậu quả trận bão thực là lớn lớn. Cả thế giới đang hướng về nước Mỹ bằng 1 sự cảm thông nhưng qua đấy, quốc gia nào cũng nên giật mình. Thiên nhiên ko nên dễ gì nắm bắt và điều tiết được dù quốc gia đó có thế lực kinh tế lớn tới cỡ nào.

Tả cơn bão theo trí tưởng tượng của em – Mẫu 5

2 ngày cuối tuần vừa qua, bão về quê em. Vì là 1 vùng quê có khí hậu ôn hòa tiện lợi nên từ bé em chưa từng thấy quê mình nên trải qua bất kì 1 trận bão lớn nào vì thế mà trận bão vừa rồi để lại trong kí ức em vô cùng rõ nét.

Về thông tin của cơn bão, mọi người đã được thông tin tinh thần phương pháp đấy sắp 1 tuần nên nhà ai cũng có những sự chuẩn bị nhất định bên cạnh sự chuẩn bị chung của cùng đồng. Những cây cao đã được buộc cành cho kỹ lưỡng, nhà ai cũng đánh giá lại mái nhà, cống thoát nước, những cửa sổ được buộc chặt phòng lúc bão có thể bật tung. Sắp tới cơn bão, chiều hôm đó, trời mùa hè mà new bố giờ chiều đã khởi đầu tối xầm lại, mây đen khởi đầu kéo tới và dần vần vũ trên bầu trời đen kịt. Gió new gọi là hú hồn, thổi mạnh và ko ngớt làm cho bụi bay tứ tung, cây lá nghiêng ngả trong chốc lát. Rồi sấm đùng đoàng và chớp rạch trên nền trời những ranh giới mông lung. Điện những nhà được cắt để đảm bảo an toàn trong cơn sấm chớp nên trong nhà lại càng tối.

Chỉ 1 lát sau, mưa khởi đầu như trút nước, xối xả, ào ạt trong chốc lát. Tôi ngồi trong nhà chỉ nghe tiếng mưa rơi thôi cũng cảm thấy như âm thanh của cả thế giới như chỉ còn là mấy thanh âm nhẹ thoáng qua. Trong mưa, tiếng sấm, ánh chớp cứ vậy mà lùa vào ko gian làm cả đêm khó có ai ngủ được ngon giấc. Ngày hôm sau mưa, gió, sấm và chớp vẫn ko ngừng nổi lên, cả ngày ko thấy mặt trời ló rạng mà chỉ thấy toàn mưa là mưa. Có lẽ lúc này bên cạnh đường chỉ toàn là nước bởi những ống thoát nước đã quá tải. Nước của dòng sông chắn chắn cũng dềnh lên bờ vì mưa suốt.

Nhưng rồi cơn bão cũng đi qua, bầu trời trở nên xanh trong vào ngày hôm sau và lúc đó, ko gian hiện ra trong tan xác, tiêu điều. Nước lũ nên nửa ngày new rút hết, lúc rút để lộ ra những cành cây khô, những mái tôn bị bão cuốn phăng. Cây cối sắp như ko có cây nào còn nguyên vẹn, tới cả cột điện cũng có mẫu tang hoang. Nhưng có 1 might mắn đấy là tuy thiệt hại nhiều về của nhưng có 1 thiệt hại nào về người. Sau cơn bão, việc trước tiên mà mọi người làm cho đấy là tu sửa lại những thiệt hại mà bão gây ra.

Cơn bão đã đi qua mà còn để lại nhiều thiệt hại cho làng quê. Tôi mong rằng những cơn bão sẽ càng ít ghé thăm quê mình để ít những cảnh lụt lội và thiệt hại như vậy nữa.

Tả cơn bão theo trí tưởng tượng của em – Mẫu 6

Tôi sinh ra và lớn lê trên 1 làng quê ven biển, vùng quê được thiên nhiên ưu ái tình, ban tặng cho nhiều tài nguyên phong phú. Nhưng hằng 5, những cơn bão vẫn ập tới làng tôi, và có lẽ cơn bão làm tôi kinh hoàng nhất là cơn bão số 10 trong 5 vừa qua.

Xem Thêm  Phương pháp giải bài lớnán tính tuổi lớp 5 Bài lớnán tính tuổi

Sở hữu tôi gió biển, sóng biển đã trở nên quá đỗi thân thuộc sở hữu tôi. Vậy mà trước từng trận bão, biển hoàn toàn thay đổi đổi tính tình, làm cả làng tôi vô cùng lo lắng. Trước lúc bão về bầu trời luôn yên tĩnh và trở nên quang đãng hơn; ko khí thì vô cùng oi bức, ngột ngạt. Tivi và đài truyền báo thường xuyên đưa tin tức về hướng đi của bão, để người dân kịp thời thời phòng chống. Ai nấy đều tất bận gia cố lại con đê biển quanh làng, chằng chống tàu bè và chặt những cành cây lớn. Đằng sau những dáng người tất tả đó tôi thấy ánh mắt của người dân làng tôi lo lắng nhiều hơn.

Vài tiếng sau, những đám mây đen từ biển kéo vào, bầu trời trở nên u tối. Tôi chỉ thấy 1 màu sắc đen như ôm trọn lấy cả làng tôi. Gió khởi đầu thổi mạnh hơn, tiếng thét gào dữ dội. Ngọn tre trước làng nghiêng ngả, trận gió lớn như muốn thổi bay đi cả vườn cây trước nhà tôi. Lúc bão về, tôi nghe thấy tiếng sóng biển như gầm thét dữ dội hơn. Từng đợt mưa như trút nước xuống mặt đất. Khắp những con ngõ trong làng, nơi đâu cũng ngập bởi nước mưa. Những ngôi nhà bé trong làng tôi đang cố gồng mình lên chống lại sức tàn phá của thiên nhiên. Chưa bao giờ tôi thấy cơn bão nào khủng khiếp như thế. Bố mẹ tôi lo lắng nhiều hơn về những chuyến đi biển lần sau.

Cơn bão qua đi, để lại hậu quả nặng nề cho ngôi làng bé bé của tôi. Những ngôi nhà tốc mái, cây cối đổ rạp ngổn ngang bên cạnh đường. Nhìn cảnh tượng đó, ai cũng xót xa. Ko những thế, sau cơn bão, biết bao gia đình trong làng tôi đã trắng tay bởi đầm tôm, bãi ngao chỉ 1 màu sắc nước trắng mênh mông. Chẳng biết vốn liếng của họ đã trôi ra biển từ lúc nào. Ngôi làng ven biển của tôi càng thêm tiêu điều, xơ xác.

Mùa bão 5 nào cũng tới sở hữu người dân làng tôi. Ánh mắt mẹ tôi chẳng lúc nào bớt đi phần lo lắng. Tôi chỉ mong sao, cánh rừng ngập mặn ven biển quê tôi sẽ luôn được trồng và bảo vệ để nó là tấm chắn sóng, gió trong những mùa bão biển, để những cơn bão đi qua quê tôi ko nên chịu những hậu quả nặng nề.

Tả cơn bão theo trí tưởng tượng của em – Mẫu 7

Thiên nhiên ban tặng cho Việt Nam những cảnh đẹp, nguồn khoáng sản phong phú,… nhưng Việt Nam luôn nên chịu những thiên tai khắc nghiệt, đặc biệt là đồng bào miền Trung. Cơn bão số 2 vừa qua, để lại cảnh quê tan hoang, xơ xác và lấy đi tính mạng siêu nhiều người.

Làng quê trước lúc bão tới yên ả tới lạ thường. Những cơn gió nhẹ khẽ đung đưa cái lá trên cây. Bầu trời trong xanh lấp ló ông mặt trời vàng đỏ của chiều tà. Nhưng ai cũng biết rằng, đấy là 1 dấu hiệu cho 1 cơn thịnh nộ chuẩn bị ập tới. Mọi người vội vội vàng vàng cùng nhau chống bão lũ. Từng bao cát lớn, hòn đá lớn giúp bảo vệ con đê của làng. Từng sợi dây thừng lớn dùng để cố định những cành cây lớn tuổi. Trên bầu trời trong xanh đó là những đàn chim kéo nhau thành hội thành đàn bay về phượng tây – nơi có những khu rừng rậm rạp.

Chỉ vài tiếng sau, bầu trời trở nên u tối. Những đám mây nối đuôi nhau từ biển thổi vào. Mây đen giăng kín cả bầu trời che đi ông mặt trời vàng đỏ, phủ 1 màu sắc tối cho làng quê. Gió tới, khởi đầu gào rít làm cho cho cây cối nghiêng ngả, bụi cát bay phủ cả ko gian. Mọi người í ới gọi nhau thúc dục trở về nhà, chỉ còn lại chưng trưởng thôn, chưng bí thư và những anh thanh niên cường tráng đi xem xét trong cơn bão.

Bất chợt cơn mưa rào nặng hạt đổ xuống. Mẫu lạnh vì gió rồi vì mưa mà lại càng lạnh hơn. Mưa xối xả trên sân nhà, mái ngói. Mưa rơi xuống cành cây, ngọn lá ko nên dội sạch đi lớp bụi mà dường như làm cho chứng đứt lìa khỏi sự sống. Chợt mưa như xả nước, kéo dài ngày đêm. Rồi cơn lũ dâng cao, làm cho cánh đồng trải thảm xanh giờ đây bị ngập trong màu sắc nước trắng xóa. Nước mưa đục ngầu tràn qua những rãnh cống, kênh rạch cuốn đi hết những thứ nó gặp trên đường chảy.

Gió lại dần lớn lên, gió giật từng cơn, vỗ vào cánh cửa của từng nhà như muốn vào thăm hỏi nhưng lại ko được sự cho phép của chủ nhà. Những cành cây yếu ớt, những mái ngói ko đủ vững chãi đã ngả mình trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên.

Nhìn cảnh nước ngập tràn khắp nơi, cây cối tan hoang, xơ xác bên cạnh kia mà lòng người như lửa đốt. Đó vậy mà cơn bão vẫn chưa ngừng lại. Nó luồn những ngọn gió qua từng khẽ mái, xả những trận mưa ồ ạt tiếp nối xuống ngôi làng bé làm cho cho khuôn cảnh xơ xác trở nên sợ hãi hơn.

Bão đi rồi để lại thiệt hại nặng nề cho người dân. Nhiều ngôi nhà bị tóc mái, bay loảng choảng. Hàng loạt ngôi nhà bị sạt móng, ngã vách. Có những ngôi nhà chỉ còn là đống gạch vụ, mặc dầu nó là nơi mà mọi người nên làm cho từ nhiều ngày nhiều new có được. Tài sản bị bão lũ cướp đi, mạng người cũng ko giảm thiểu khỏi. Trường học, bệnh viện, nhà máy đều bị hư hại, khủng khiếp vô cùng tới mấy ngày liền.

Cơn bão lũ qua đi, làng mạc, phố phường nơi đây 1 màu sắc đơn điệu, quang cảnh thực lặng lẽ trầm buồn, mọi người nhìn cảnh mất mát mà nát cả lòng, thất vọng tràn trề.

Mùa lũ tới sở hữu quê tôi thực khủng khiếp, nó tàn phá làng mạc, trường học, tài sản của dân. Đã nhiều 5 nay nhân dân miền trung nên hứng chịu những đợt bão lũ lạ thường. Và tôi luôn tự động nhắn nhủ rằng, cố gắng học tập để tương lai xây dựng quê hương mình vươn lên là hơn.