Văn mẫu lớp 9: Phân tích chi tiết "cái bóng" trong Chuyện người con gái Nam Xương Dàn ý & 11 bài văn mẫu lớp 9 hay nhất

TOP 11 bài Phân tách chi tiết “dòng bóng” trong Chuyện người con gái Nam Xương hay, đặc sắc nhất, giúp những em học sinh lớp 9 dễ dàng lý giải ý nghĩa cái bóng trên tường trong tác phẩm.

Chính “dòng bóng” là nguyên nhân dẫn tới hiểu lầm, gây ra sự oan trái cho nhân vật Vũ Nương trong Chuyện người con gái Nam Xương. Vậy mời những em cùng theo dõi 11 bài phân tách chi tiết dòng bóng trong bài viết dưới đây của Obtain.vn để hiểu sâu sắc hơn, ngày càng học phải chăng môn Văn 9.

Dàn ý phân tách chi tiết “dòng bóng”

I. Mở bài

Giới thiệu truyện Chuyện người con gái Nam Xương và chi tiết cái “dòng bóng”:

  • “Chuyện người con gái Nam Xương” là câu chuyện đã lấy nước mắt của người đọc bởi cốt truyện cảm động sâu sắc, hình tượng nhân vật xây dựng chân thực, khách quan, nghệ thuật nhắc chuyện li kì, hấp dẫn và những chi tiết giàu ý nghĩa.
  • 1 trong những chi tiết để lại nhiều ấn tượng đấy là hình ảnh “dòng bóng”.

II. Thân bài

– Loại bóng của nàng Vũ Nương in trên vách tường qua ánh đèn dầu chính là chỉ tiết tạo nên thắt nút, sự mâu thuẫn khởi đầu xảy ra:

  • Vũ Nương đã nói sở hữu con mình rằng cái bóng trên tường kia chính là cha.
  • Sợ con buồn tủi và thiếu thốn tình cảm của cha mà nàng đã nói dối Đản, lời nói dối đó là thể hiện cao đẹp nhất của tình yêu mà Vũ Nương dành cho con.
  • Đối sở hữu bé Đản, cái bóng đó là hiện thân của cha mình, là điều có thể khỏa lấp nỗi mong chờ trong em.
  • Trong suy nghĩ non nớt của mình, em luôn tin mình có 1 người cha đêm nào cũng tới sở hữu mẹ con mình.
  • Câu chuyện về người cha khác từ bé Đản đã làm cho phát sinh trong Trương Sinh mối nghi ngờ ko dứt

=> Trương Sinh cho rằng vợ mình ko chung thủy, hắn mắng nhiếc chửi rủa, đánh đập nàng. Nàng buộc cần gieo mình xuống sông Hoàng Giang.

– Loại bóng cũng chính là chi tiết mở nút, chứng minh sự oan khiên của nàng Vũ Nương.

  • Trong đêm, lúc ngồi cùng bé Đản, dòng bóng xuất hiện, bé Đản gọi tiếng “cha” như những lần ngồi cùng mẹ.
  • Trương Sinh hiểu được lỗi lầm của mình và nhận ra sự đau đớn của vợ.

=> Cái bóng đã hoá giải báo nỗi nghi ngờ trong Trương Sinh.

III. Kết bài

  • Chi tiết đã góp phần vạch trần chế độ phong kiến nhiều bất công tàn bạo, lúc mà chế độ phụ hệ lên ngôi, sự nhẫn tâm đã đẩy người phụ nữ trở nên khốn khổ tới đường cùng.

Ý nghĩa chi tiết “dòng bóng” trong Chuyện người con gái Nam Xương

Mẫu 1

– Loại bóng có ý nghĩa thắt nút câu chuyện vì:

  • Đối sở hữu Vũ Nương: Trong những ngày chồng đi xa, vì thương nhớ chồng, vì ko muốn con bé thiếu vắng bóng người cha nên hàng đêm, Vũ Nương đã chỉ bóng mình trên tường, nói dối con đấy là cha nó. Lời nói dối của Vũ Nương sở hữu phần đích hoàn toàn phải chăng đẹp.
  • Đối sở hữu bé Đản: New 3 tuổi, còn ngây thơ, chưa hiểu hết những điều phức tạp nên đã tin là có 1 người cha đêm nào cũng tới, mẹ đi cũng đi, mẹ ngồi cũng ngồi, nhưng nín skinny thít và ko bao giờ bế nó.
  • Đối sở hữu Trương Sinh: Lời nói của bé Đản về người cha khác (chính là dòng bóng) đã làm cho phát sinh sự nghi ngờ vợ ko thuỷ chung, phát sinh thái độ ghen tuông và lấy đấy làm cho bằng chứng để về nhà mắng nhiếc, đánh đuổi Vũ Nương đi để Vũ Nương cần tìm tới} dòng chết đầy oan ức.

– Loại bóng cũng là chi tiết mở nút câu chuyện: Chàng Trương sau này hiểu ra nỗi oan của vợ cũng chính là nhờ có dòng bóng của chàng trên tường được bé Đản gọi là cha.

– Chính bí quyết thắt, mở nút câu chuyện bằng chi tiết dòng bóng (1 thứ mờ nhạt, vô nghĩa) đã làm cho cho dòng chết của Vũ Nương thêm oan ức, giá trị tố cáo đối sở hữu xã hội phong kiến nam quyền đầy bất công sở hữu người phụ nữ càng thêm sâu sắc hơn.

Mẫu 2

– Bí quyết nhắc chuyện:

  • Loại bóng là 1 chi tiết đặc sắc, là 1 sáng tạo nghệ thuật độc đáo làm cho cho câu chuyện hấp dẫn hơn so sở hữu truyện cổ tích.
  • Loại bóng là đầu mối, điểm nút của câu chuyện. Thắt nút là nó, mà mở nút cũng là nó.

– Góp phần biểu lộ tính bí quyết nhân vật:

  • Bé Đản ngây thơ
  • Trương Sinh hồ đồ, đa nghi.
  • Vũ Nương yêu thương chồng con.

– Loại bóng góp phần tố cáo xã hội phong kiến hung tàn, làm sung sướng của người phụ nữ hết sức mong manh.

Phân tách chi tiết “dòng bóng” – Mẫu 1

Nguyễn Dữ là 1 tác giả tiêu biểu “Chuyện người con gái Nam Xương”. Câu chuyện đã lấy nước mắt của người đọc bởi cốt truyện cảm động sâu sắc, hình tượng nhân vật xây dựng chân thực, khách quan, nghệ thuật nhắc chuyện li kì, hấp dẫn và những chi tiết giàu ý nghĩa. 1 trong những chi tiết để lại nhiều ấn tượng đấy là hình ảnh “dòng bóng”.

Loại bóng của nàng Vũ Nương in trên vách tường quà ánh đèn dầu chính là chỉ tiết tạo nên thắt nút, sự mâu thuẫn khởi đầu xảy ra. Là 1 người vợ có chồng ra chiến trận bão 5 ko chút tin tức, nàng thui thủi 1 mình chăm mẹ già con côi. Cuộc sống xa chồng đã vất vả khó khăn lại thiếu thốn tình cảm có thể chắn càng mệt mỏi, nhưng ko vì thế mà nàng bận lòng, vẫn 1 mực chung thủy, son sắt. Hiểu được nỗi mong nhớ cha của đứa con thơ lúc sinh ra chưa 1 lần gặp bố, nàng đã nói dối con mình rằng cái bóng trên tường kia chính là cha con đấy, người vẫn luôn đồng hành và dõi theo mẹ con ta. Sợ con buồn tủi và thiếu thốn tình cảm của cha mà nàng đã nói dối Đản, đấy là lời nói dối ngọt ngào hằng mong điều phải chăng đẹp chẳng có gì là xấu xa cả. Đối sở hữu bé Đản, cái bóng đó là hiện thân của cha mình, là điều có thể khỏa lấp nỗi mong chờ trong em. Vì new vừa lên cha còn thơ ngây, chưa biết quá nhiều điều nên em tin vào lời mẹ. Trong suy nghĩ non nớt của mình, em luôn tin mình có 1 người cha đêm nào cũng tới sở hữu mẹ con mình. Người cha đó luôn quấn quýt bên mẹ, mẹ đi cũng đi, mẹ ngồi cũng ngồi, luôn lặng lặng mà chưa bao giờ bế Đản. Cậu bé đó thực thà nhắc lại cho Trương Sinh nghề về câu chuyện người đàn ông đêm tới cùng mẹ, đấy là lời nói tha hồ của 1 đứa trẻ. Nhưng chính câu chuyện về người cha khác từ bé Đản đã làm cho phát sinh trong Trương Sinh mối nghi ngờ ko dứt, bản tính ghen tuông cùng sự nóng nảy của hắn làm cho Vũ nương cần đau khổ vô cùng. Từ dòng bóng đó mà Trương Sinh cho rằng vợ mình ko chung thủy, hắn mắng nhiếc chửi rủa, đánh đập nàng mặc cho hàng xóm can ngăn. Hắn đã nhẫn tâm đuổi người phụ nữ đầu ấp tay kề, người đã chăm sóc mẹ già lúc ốm đau, chăm con lúc non thơ, bé bỏng ra khỏi nhà. Đường cùng, nàng buộc cần gieo mình xuống sông Hoàng Giang để chứng minh cho sự trong sạch, thủy chung của mình.

Loại bóng cũng chính là chi tiết mở nút, chứng minh sự oan khiên của nàng Vũ Nương. Trong đêm, lúc ngồi cùng bé Đản, dòng bóng xuất hiện, bé Đản gọi tiếng “cha” như những lần ngồi cùng mẹ, ngày nay} hắn new hiểu được lỗi lầm của mình và nhận ra sự đau đớn của vợ. Chính cái bóng đã hoá giải báo nỗi nghi ngờ trong Trương Sinh để chàng nhận ra lỗi lầm của mình, dù rằng đấy là lời hối hận muộn màng.

1 chi tiết tưởng chừng như bình thường đơn giản nhưng lại góp phần tạo nên sức hấp dẫn cho câu chuyện, hình thành nên tư tưởng cho tác phẩm. Chi tiết cái bóng đã góp phần vạch trần chế độ phong kiến nhiều bất công tàn bạo, lúc mà chế độ phụ hệ lên ngôi, sự nhẫn tâm đã đẩy người phụ nữ trở nên khốn khổ tới đường cùng.

Cái bóng là chi tiết đặc biệt góp phần đẩy câu chuyện lên cao trào và cũng là chi tiết cởi nút cho mọi oan khuất của Vũ Nương.

Phân tách chi tiết “dòng bóng” – Mẫu 2

Trong “Chuyện người con gái Nam Xương”, chi tiết dòng bóng là 1 hình tượng nghệ thuật đặc sắc. Thực vậy, cái bóng mang trong mình nhiều giá trị mà tác giả Nguyễn Dữ muốn truyền tải. Trước tiên, cái bóng mang trong mình giá trị hiện thực, biểu lộ cho nỗi khổ và hoàn cảnh tội nghiệp của Vũ Nương nói riêng và người phụ nữ trong xã hội phong kiến nói chung. Vì ko có chồng trên bên nên cái bóng phát triển thành thứ mà Vũ Nương chỉ vào để dạy con chính là cái bóng. Cái bóng chính là hiện thân của sự cô đơn của Vũ Nương. Cùng sở hữu cái bóng của mình trên vách, Vũ Nương vừa làm cho mẹ, vừa làm cho cha. 1 giá trị hiện thực thứ 2 của cái bóng đấy là cái bóng đã tố cáo hiện thực chiến tranh làm cho cho đôi lứa chia lìa và bé Đản cần sống những ngày ko có cha, Vũ Nương sống những ngày ko có chồng. Thứ 2, cái bóng còn chính là chi tiết dẫn tới nỗi hàm oan của Vũ Nương. Vì con trẻ non nớt, vì người chồng ít học lại còn hay ghen, cái bóng đã phát triển thành nguyên nhân làm cho Vũ Nương bị chồng nghi là thất tiết. Chính cái bóng đã phát triển thành 1 trong những chi tiết dẫn tới nỗi oan và dòng chết của Vũ Nương. Cái bóng qua lời nhắc của bé Đản chính là chi tiết thắt nút câu chuyện. Và tới lúc Trương Sinh hiểu rõ mọi chuyện, chính cái bóng của Trương Sinh lại là thứ giải oan cho Vũ Nương và mở nút câu chuyện. Tóm lại, qua những lần xuất hiện của cái bóng, cái bóng chính là hình tượng nghệ thuật biểu lộ cho những giá trị tư tưởng mà tác giả muốn truyền đạt.

Phân tách chi tiết “dòng bóng” – Mẫu 3

Ai đấy đấy đã từng nói: “Chi tiết nghệ thuật là hạt bụi vàng của tác phẩm”. Nó có thể bé bé như 1 hạt cát nhưng đủ để độc giả hình dung về 1 sa mạc mênh mông. Chi tiết nghệ thuật có thể chỉ như 1 giọt nước nhưng gợi được biển cả vô cùng vô tận. Chi tiết cái bóng trong tác phẩm “Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ là 1 chi tiết nghệ thuật đắt giá như thế.

Đúng như văn hào vĩ đại người Nga Macxim Gorki từng nói: “Chi tiết bé làm cho nên nhà văn lớn”. Chi tiết nghệ thuật là những chi tiết bé lẻ của tác phẩm nhưng mang trong mình sức chứa lớn về cảm xúc và tư tưởng. Sức chinh phục của hình tượng nghệ thuật là trên sự truyền cảm thì chi tiết quyết định sức truyền cảm, hấp dẫn người đọc là chi tiết. Nhờ có chi tiết mà những sự việc trong cốt truyện được triển khai và vươn lên là hợp lí, tự động nhiên. Thông qua chi tiết mà cảnh trí, vấn đề, tính bí quyết, tâm trạng, hình dáng và số phận nhân vật được khắc họa, bộc lộ toàn bộ, rõ nét. Trong 1 tác phẩm văn học, chi tiết là sự đặc tả cụ thể tạo nên sức hấp dẫn, chứa đựng tư tưởng nghệ thuật của nhà văn và tác phẩm. Chi tiết cái bóng được đánh giá là chi tiết đặc sắc và đắt giá nhất bởi ý nghĩa sâu sắc và giá trị nghệ thuật lớn lớn của nó đối sở hữu toàn bộ thiên truyện.

Chi tiết cái bóng xuất hiện 2 lần trong tác phẩm và đểu trên phần giữa của truyện. Cả 2 lần, chi tiết đó đểu gián tiếp xuất hiện trong lời nói của nhân vật bé Đản, con trai của Vũ Nương và Trương Sinh. Lần đầu là lúc Trương Sinh new trở về’ sau nhiêu 5 chinh chiến, nghe chàng xưng là cha, bé Đản ko khỏi ngạc nhiên: “Ô hay! Thế ra ông cũng là cha tôi ư?” bởi: “Trước đây, thường có 1 người đàn ông, đêm nào cũng tới, mẹ Đản đi cũng đi, mẹ Đản ngồi cũng ngồi, nhưng chẳng bao giờ bế Đản cả”. Lần thứ 2 là lúc Vũ Nương đã tự động tận, 1 mình ngồi bên con trong đêm khuya vắng, Trương Sinh vỡ òa trong đau đớn lúc nhận ra cái bóng là điều bé Đản nói tới bấy nhiều ngày nay lúc đứa con ngây thơ chỉ cái bóng chàng trên tường: “Cha Đản lại tới kia kìa!”.

Là 1 điểm sáng thẩm mĩ của tác phẩm, chi tiết cái bóng có vùng vị trí ko thể thiếu trong sự vươn lên là cốt truyện, gắn liền sở hữu bước ngoặt trong cuộc đời Vũ Nương. Trước hết, chi tiết cái bóng là điểm thắt nút đẩy kịch tính lên cao độ trong chuỗi sự việc của tác phẩm. Nhờ có đấy, Nguyễn Dữ xây dựng được vấn đề truyện đầy ngẫu hứng nhưng lại chặt chẽ, logic và tự động nhiên. Người xưa vẫn dạy: “Đi hỏi già, về’ nhà hỏi trẻ”. Lời bé Đản vì thế càng làm Trương Sinh tin tưởng ko chút nghi ngờ nhiều điểm chưa rõ ràng trong đấy. Nhưng quả thực, bé Đản cũng ko nói sai. Vấn đề nằm trên sự thiếu rõ ràng trong cầu nói lại đặt vào bản tính đa nghi và bảo thủ của Trương Sinh, điều đấy đẩy Vũ Nương vào 1 vấn đề nghiệt ngã ko lối thoát. Ví dụ ko có chi tiết cái bóng, có thể nói, thực khó để tạo nên vấn đề độc đáo và thử thách tới vậy cho nhân vật bộc lộ mình.

Cái bóng tích oan và cũng giải oan cho nàng Vũ Thị Thiết. Lần thứ 2 xuất hiện, cái bóng ko lời đã giải thích cho Trương Sinh hiểu rõ nỗi oan khuất của vợ mình. Trăm lời thanh minh của Vũ Nương, vạn lời bênh vực của hàng xóm cũng ko bằng 1 tích tắc Trương Sinh nhìn theo tay bé Đản thấy cái bóng trên vách nhà. Trương Sinh vì đa nghi, bảo thủ và ghen tuông mù quáng mà hại chết vợ nhưng rồi bản thân chàng cũng ko có được sung sướng, nhận ra cái bóng là “người cha” hàng đêm của con, chàng hiểu ra bao nhiêu cơ sự. Chàng ko chỉ hiểu nỗi oan tày trời của vợ mà còn hiểu tình thương con vắng bóng cha của vợ mình, ko chỉ nhận ra sai lầm của bản thân mà có lẽ chàng cũng đã tự động phá vỡ sung sướng tròn đầy mà mình có. Cái bóng ko lời, cái bóng thầm lặng mà lại giúp phản ánh sự rủi ro, bất hạnh đầy ngẫu nhiên, phản ánh sung sướng mong manh của con người trong cuộc sống. Từ chi tiết này, từng nhân vật đều tự động bộc lộ được mình. Chàng Trương Sinh đa nghi, bảo thủ và mù quáng, nàng Vũ Nương bất hạnh, thiệt thòi, bé Đản thơ ngây và vô tình mất mẹ vì 1 sự hiểu lầm tai hại bởi chính lời nói non dại của mình.

Ko chỉ có ý nghĩa sống còn sở hữu cốt truyện và vấn đề truyện, chi tiết cái bóng còn dồn nén tình cảm sâu sắc của những nhân vật. Có Vũ Nương, cái bóng là sự hiện hữu của tấm lòng nhớ chồng thương con, ko muốn con bé thiếu vắng bóng cha nên new nói cái bóng là cha nó. Đấy là lời nói dối xuất phát từ tình yêu thương của 1 người phụ nữ. Có bé Đản, new cha tuổi còn ngây thơ và hồn nhiên, chưa hiểu hết những điều phức tạp nên đã tin về 1 người cha như thế, đêm nào cũng tới, hiện hữu trên vách nhà, dưới ngọn đèn dầu khuya. Có Trương Sinh, cái bóng vừa là bài học cay đắng vừa cho thấy sự bất công chàng trút lên vợ mình. Có tác phẩm, chi tiết dòng bóng là điểm thắt nút cao trào, đem lại bước ngoặt và xung đột sâu sắc cho tác phẩm. Kịch tính càng được đẩy lên tới homosexual gắt và nung nấu hơn lúc Trương Sinh ko chịu nói ra, ko nhắc lời con mà chỉ lấy chuyện bóng gió mắng nhiếc, đánh đuổi nàng. Đầy cũng là vấn đề giúp Nguyễn Dữ đặc tả thân phận của người phụ nữ xưa:

Xem Thêm  Cách đăng okayý gói cước Zalo Plus của Vinaphone

Đau đớn thay thế phận đàn bàLời rằng bạc mệnh cũng là lời chung.

Mối oan của Vũ Nương được buộc bởi chính hành động của nàng từng ngày, bởi lời của đứa con đứt ruột đẻ ra và bởi sự tàn nhẫn của người chồng đầu gối tay ấp. Nàng rơi vào bi kịch bởi chính dòng bóng của mình, sung sướng bao nhiều ngày nay luôn cố gắng vun đắp, “giữ gìn khuôn phép” đã tan vỡ ko thể cứu vãn. Sung sướng sở hữu người phụ nữ thực mong manh, ngắn ngủi, luôn có những những bất trắc, rủi ro, nghịch lý vận vào cuộc đời họ, đẩy họ tới bước đường cùng.

Cũng như chi tiết cái lá trong truyện ngắn “Cái lá cuối cùng” của O. Henry. Cái bóng trên tường là người giả, cái lá trên tường là lá giả. Nhưng 2 chi tiết, 2 dòng giả đó đã đưa đẩy cốt truyện lên tới cao trào, đã đưa tới 2 sự thực đối nghịch: dòng chết và sự sống. Con người vững lòng tin trên sự sống trong việc chờ chồng nuôi con như Vũ Nương vì “dòng bóng” mà cần tìm tới} dòng chết, còn con người đang tuyệt vọng trong cuộc chiến sở hữu bệnh tật, đang đi dần vào cõi chết như Giôn-xi lại tìm thấy sự sống qua “cái lá”. 2 chi tiết nghệ thuật sở hữu những quan niệm nhân sinh sâu sắc mà từng tác giả muốn gửi gắm, chứa đựng cảm xúc và tư tưởng thực đáng quý trọng.

Chi tiết nghệ thuật “dòng bóng” cùng tác phẩm “Chuyện người con gái Nam Xương” là lời tố cáo xã hội phong kiến vùi dập 1 người phụ nữ xinh đẹp và đức hạnh. Đồng thời, đấy cũng là lời nhắc nhở từng chúng ta trong cuộc sống ko nên vội vàng phán xét người khác lúc những mối nghi ngờ diễn ra cần thẳng thắn giải quyết. Cuộc sống luôn chứa đựng những rủi ro khó lường nên từng khoảnh khắc và những gì mình đang có đểu đáng được người mẹ, người chị trong gia đình bởi họ là những người vun vén sung sướng bằng toàn bộ sự hy sinh thầm lặng, sự tảo tần và tình yêu thương.

Từng tác phẩm văn học xuất sắc giống như 1 “tảng băng trôi” (Ernest Hemingway) ôm chứa trong lòng nó biết bao giá trị tiềm ẩn. Những chi tiết đắt giá có ý nghĩa như tấm gương soi giúp người đọc nhìn thấu vẻ đẹp và giá trị tiềm ẩn đấy. Và dòng bóng cũng chính là 1 chi tiết đáng quý như vậy trong “Chuyện người con gái Nam Xương”.

Phân tách chi tiết “dòng bóng” – Mẫu 4

Trong văn bản “Chuyện người con gái Nam Xương”, tác giả Nguyễn Dữ đã dùng 1 phép ẩn dụ siêu hay làm người đọc cần suy nghĩ, đấy là hình ảnh dòng bóng trên tường của Vũ Nương. Do Trương Sinh vắng nhà đi đánh giặc nên Trương Đản luôn hỏi về bố, do đấy Vũ Nương đã mượn cái bóng của mình để nói sở hữu người con đấy là cha của mình. Trong những ngày bí quyết xa, Vũ Nương nhớ thương chồng hết sức nên cô đó chọn hình ảnh dòng bóng vì trong suy nghĩ của cô,người chồng luôn trên quanh đó như hình sở hữu bóng. Nhưng chỉ vì 1 hình ảnh dòng bóng mà gây ra bao nhiêu là hậu quả.

Trong đời sống đối sở hữu chúng ta dòng bóng là thứ luôn gắn liền sở hữu thân thể con người. Nó là 1 thứ mà hoàn toàn ko thể nào tách ra hoặc làm cho nó ko xuất hiện. Nó như là 1 phần của thể xác của chúng ta. Nhưng trong văn bản này, hình ảnh dòng bóng là 1 chi tiết nghệ thuật sáng tạo, độc đáo, giàu ý nghĩa. Chi tiết này xuất hiện từ đầu tác phẩm làm cho cho văn bản trở nên thú vị hơn.

Cái bóng được Vũ Nương ví như cha của bé Đản vì nỗi nhớ chồng cũng như nỗi nhớ cha của đứa bé. Bé Đản tin đấy là sự thực và luôn nhớ thương về cha – dòng bóng của Vũ Nương. Có 1 đứa trẻ chỉ new lên cha luôn tin là cha mình hằng đêm điều tới chơi sở hữu mình, mẹ ngồi cha cùng ngồi, mẹ đi cha cũng đi, chỉ có điều cha ko bao giờ lên tiếng cũng như bế Đản lên. Cha – cái bóng của Vũ Nương đã lắp ráp đi những nỗi nhớ nhung của bé Đản về cha cũng như của Vũ Nương về người chồng trên nên xa xôi đánh giặc.

Còn về phía Trương Sinh, 1 người ít học, hay suy nghĩ mơ hồ thì lúc nghe bé Đản nói về người cha – cái bóng của Vũ Nương đã làm cho cho sự ghen tuông mơ hồ và những suy nghĩ về người vợ ko chung thủy sở hữu mình. Vì lòng tự động trọng của Trương Sinh quá cao nên đã đánh, mắng, sỉ nhục thậm chí ruồng bỏ người vợ bấy nhiều ngày nay hết mực chung thủy, hiền dịu mà ko cho nàng giải thích. Khiến tan nát sung sướng gia đình chỉ vì dòng “tôi” của Trương Sinh quá cao. Câu chuyện đã được lên đoạn cao trào.

Chi tiết dòng bóng trên tường của Vũ Nương đã tháo đi nút thắt của sự nghi ngờ của Trương Sinh và đã giúp cho Vũ Nương xóa đi được nỗi oan ức của như lấy lại được sự trong sạch của mình. Cũng nhờ có vào dòng bóng đã làm cho Trương Sinh cảm thấy hối hận về những gì mình đã làm cho sở hữu Vũ Nương.

Chi tiết cái bóng do Nguyễn Dữ đưa vào tưởng chừng như đơn giản nhưng đã tạo nên dòng chết oan ức của Vũ Nương. Đồng thời, nó cũng phản ánh được những giá trị về xã hội của thời phong kiến.

Phân tách chi tiết “dòng bóng” – Mẫu 5

Trong tác phẩm “Chuyện người con gái Nam Xương” của tác giả Nguyễn Du là 1 chi tiết đặc sắc, giàu ý nghĩa . Hình ảnh cái bóng trên tường của Vũ Nương trong trò vui đùa sở hữu con là 1 chi tiết độc đáo, có vai trò thắt nút và mở nút câu chuyện tình đầy trái ngang, oan khuất của Vũ Nương.

Lúc đó, bé Đản chỉ new 3 tuổi, còn ngây thơ, chưa hiểu hết những điều phức tạp nên đã tin và hiểu lầm là có 1 người cha đêm nào cũng tới, mẹ đi cũng đi, mẹ ngồi cũng ngồi, nhưng lúc nào cũng lặng lặng và chẳng bao giờ bế nó. Nó nghĩ cha thực vô tâm nhưng lúc nào cũng vẫn trên bên nó để bảo vệ Vũ Nương và bé Đản.

Đối sở hữu người new đi lính trở về như Trương Sinh thì việc bé Đản nói có 1 người cha khác siêu dễ gây hiểu lầm. Loại bóng theo góc nhìn của Trương Sinh là 1 người đàn ông mà vợ đã ngoại tình lúc mình ko trên nhà, vốn có tính ghen tuông nên ko cần rõ sự tình ra sau anh cho rằng vợ mình đã thất tiết và đấy là nỗi nhục lớn nhất của người đàn ông thời xưa.

Việc làm cho của Vũ Nương ngay từ ban đầu xuất phát từ tấm lòng người mẹ là ko hề sai. Vì thương con, sợ con buồn tủi vì ko có cha nên nói sở hữu con rằng cái bóng của mình là cha của con. Trong lòng vốn chỉ định an ủi con, cho con 1 người cha như những bạn bè cùng lứa. 1 bên là muốn cho con có cha, 1 bên lại ko muốn dẫn đàn ông khác về, 1 lòng trung trinh cùng chồng nên việc lựa chọn cái bóng làm cho cha thằng bé đã là biện pháp phải chăng nhất.

Việc Vũ Nương nói dòng bóng của mình đấy là cha vì ko muốn thấy con mình thiếu vắng tình yêu thương của 1 người cha, nhưng bí quyết đấy cũng có dòng sai ẩn trong đấy. Vì bé Đản luôn nghĩ cái bóng chính là cha của mình nên bé lúc thấy Trương Sinh từ xa về nhà thì bé ko biết đấy new là cha. Và tới lúc bé Đản hỏi Trương Sinh “Thế ra ông cũng là cha tôi ư? ” và bảo rằng ” Có 1 người đàn ông đêm nào cũng tới, mẹ đi ông đi, mẹ nằm ông nằm…” đã gây hiểu lầm cho Trương Sinh. Cũng chính nó đã hại cho mẹ của bé đã bị Trương Sinh đánh oan và tìm tới} dòng chết.

Từ câu chuyện “Chuyện người con gái Nam Xương” và hình ảnh dòng bóng của nàng Vũ Nương đã nói lên được tấm lòng thương yêu con. Vì sợ rằng bé Đản sinh ra sẽ ko có cha quanh đó nên đã nhờ có cái bóng của mình làm cho thay thế. Qua đấy, đề cao tính nết của người phụ nữ trong xã hội phong kiến thời xưa. Tuy nhiên họ lại ko được tôn trọng. Hình ảnh người cha hiện trên bức tường vào từng buổi tối trong mắt bé Đản cũng đã biểu lộ sự hồn nhiên, ngây thơ, trong sáng của trẻ thơ. Từ góc nhiều góc nhìn khác nhau ta thấy hình tượng cái bóng của Vũ Nương là vô cùng phong phú và giàu ý nghĩa.

Hình ảnh Vũ Nương dùng cái bóng của chính minh được in lên tường hằng đêm để bé Đản khỏi phai tủi thân vì vắng bóng cha đã gây ấn tượng và là điểm nhấn trong bài văn. Nhưng Trương Sinh đã ko hiểu điều đấy và kết tội Vũ Nương vì tinh hay ghen của mình, tiếp tục đau Vũ Nương đã tự động tử nhưng Trương Sinh vẫn ko hối hận. Điều đấy đã phản ánh vùng vị trí của người phụ nữ trong xã hội phong kiến, những con người vĩ đại ko được công nhận và bị đối xử ko được giống như con người.

Phân tách chi tiết “dòng bóng” – Mẫu 6

Văn học nghệ thuật – sự tổng hòa của thế giới hiện thực khách quan và thế giới tâm hồn của nhà văn – kết tinh trong khả năng dùng ngôn ngữ, câu từ, chi tiết nghệ thuật của người nghệ sĩ. 1 tác phẩm văn chương thực sự đi vào lòng người lúc cho ta cảm nhận được toàn bộ hình ảnh chủ quan của thế giới khách quan, lúc nó bộc lộ rõ tấm lòng, tâm tư tình cảm của người cầm bút, và đặc biệt cần giúp người đọc lưu lại trong tâm khảm 1 ấn tượng thực sự về những chi tiết nghệ thuật đặc sắc mà nhà văn thể hiện qua tác phẩm. Chính vì vậy, nghệ thuật luôn ẩn chứa sứ mệnh cao cả và thiêng liêng, góp phần làm cho đẹp cho cuộc đời. Ai đó đã từng nói: “Chi tiết nghệ thuật là hạt bụi vàng của tác phẩm”. Nó có thể nhỏ bé như một hạt cát nhưng đủ để độc giả hellònh dung về một sa mạc mênh mông. Chi tiết nghệ thuật có thể chỉ như một giọt nước nhưng gợi được biển cả vô cùng vô tận. Chi tiết “chiếc bóng” trong tác phẩm “Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ là một chi tiết nghệ thuật đắt giá như thế.

“Chuyện người con gái Nam Xương” – tác phẩm trích trong “Truyền kì mạn lục” 1 tác phẩm văn xuôi có giá trị của văn học cổ nước ta trên thế kỉ XVI, tập truyện văn xuôi trước tiên viết bằng chữ Hán trên Việt Nam. Nhân vật chính là Vũ Nương, 1 phụ nữ đẹp người, đẹp nết đã cần lấy dòng chết để minh oan trước sự ghen tuông vô cớ của chồng mình.

Đúng như văn hào vĩ đại người Nga M. Goor-ki từng nói: “Chi tiết nhỏ làm nên nhà văn lớn”. Chi tiết nghệ thuật là những yếu tố nhỏ lẻ của tác phẩm nhưng mang trong mình sức chứa lớn về cảm xúc và tư tưởng. Sức chinh phục của hellònh tượng nghệ thuật là ở sự truyền cảm thì yếu tố quyết định sức truyền cảm, hấp dẫn người đọc là chi tiết. Nghệ thuật là 1 lĩnh vực đặc thù vì thế tầm vóc của người nghệ sĩ có thể được làm cho nên từ những chi tiết bé nhất đó. Những nhà văn lớn thường có khả năng sáng tạo được những chi tiết bé nhưng giàu giá trị biểu đạt, góp phần đắc lực trong việc biểu lộ chủ đề tư tưởng của tác phẩm. Nhờ chi tiết mà các sự việc trong cốt truyện được triển khai và phát triển hợp lí, tự nhiên. Thông qua chi tiết mà cảnh trí, tình huống, tính cách, tâm trạng, hellònh dáng và số phận nhân vật được khắc họa, bộc lộ đầy đủ, rõ nét. Trong một tác phẩm văn học, chi tiết là sự đặc tả cụ thể tạo nên sức hấp dẫn, chứa đựng tư tưởng nghệ thuật của nhà văn và tác phẩm. Chi tiết “chiếc bóng” được đánh giá là chi tiết đặc sắc và đắt giá nhất bởi ý nghĩa sâu sắc và nghệ thuật lớn lớn của nó đối với toàn bộ thiên truyện.

Chi tiết “chiếc bóng” xuất hiện 2 ần trong tác phẩm và đều ở phần giữa của thiên truyện. Cả 2 lần, chi tiết ấy đều gián tiếp xuất hiện trong lời nói của nhân vật bé Đản – con trai của Vũ Nương và Trương Sinh. Lần đầu là lúc Trương Sinh mới trở về sau chinh chiến, nghe chàng xưng là cha, bé Đản ko khỏi ngạc nhiên: “Ô hay! Thế ra ông cũng là cha tôi ư?”. Bởi: “Trước đây, thường có một người đàn ông, đêm nào cũng đến, mẹ Đản đi cũng đi, mẹ Đản ngồi cũng ngồi, nhưng chẳng bao giờ bế Đản cả”. Lần thứ 2 là lúc Vũ Nương đã trẫm mình xuống dòng Hoàng Giang, một mình ngồi bên con trong đêm khuya thanh vắng, Trương Sinh vỡ òa trong đau đớn lúc nhận ra “chiếc bóng” là điều mà bé Đản nói đến bấy nhiều ngày nay lúc đứa con ngây thơ chỉ bóng chàng trên vách tường: “Cha Đản lại đến kia kìa!”.

Là một điểm sáng thẩm mĩ của tác phẩm, chi tiết “chiếc bóng” có vị trí ko thể thiếu trong sự phát triển cốt truyện, gắn liền với bước ngoặt trong cuộc đời của Vũ Nương. Trước hết, chi tiết “chiếc bóng” là điểm thắt nút đẩy kịch tính của câu chuyện lên cao độ trong chuỗi sự việc của tác phẩm. Nhờ đó, Nguyễn Dữ đã xây dựng được được một tình huống truyện đầy ngẫu hứng nhưng lại lôgic, chặt chẽ và cũng rất tự nhiên. Người xưa vẫn dạy: “Ra đường hỏi già, về nhà hỏi trẻ”. Lời nói của bé Đản vì thế càng khiến cho Trương Sinh tin tưởng ko chút nghi ngờ nhiều điểm chưa rõ ràng trong đó. Nhưng quả thực, bé Đản cũng ko nói sai. Vấn đề nằm ở sự thiếu rõ ràng trong câu nói lại đặt vào chản tính đa nghi, hay ghen và chảo thủ của Trương Sinh, chính điều này đã đẩy Vũ Nương vào một tình huống nghiệt ngã ko lối thoát. Nếu như ko có chi tiết “chiếc bóng”, có thể nói, thật khó có thể tạo nên tình huống độc đáo và thử thách đến vậy cho nhân vật bộc lộ vẻ đẹp về phẩm chất của mình.

Chi tiết “chiếc bóng” chính là hạt nhân tích trữ nỗi oan và cũng là cơn gió mùa thu giải oan cho Vũ Nương. Lần thứ 2 xuất hiện, “chiếc bóng” ko lời đã giải thích cho Trương Sinh hiểu rõ nỗi oan khuất của vợ mình. Trăm lời thanh minh của Vũ Nương, vạn lời bênh vực của chà con hàng xóm cũng ko bằng một tích tắc Trương Sinh nhìn theo tay bé Đản thấy “chiếc bóng” trên vách tường nhà. Trương Sinh vì đa nghi, chảo thủ và ghen tuông mù quáng mà hại chết vợ nhưng rồi chản thân chàng cũng ko có được hạnh phúc, nhận ra “chiếc bóng” chính là “người cha” hàng đêm của con, chàng hiểu ra bao nhiêu cơ sự. Chàng ko chỉ hiểu nỗi oan tày trời của vợ mà còn hiểu tình thương con vắng bóng cha của vợ mình, ko chỉ nhận ra sai lầm của chản thân mà có lẽ chàng cũng đã tự phá vỡ hạnh phúc tròn đầy mà mình đã từng có. Chẳng cầu kì và dài dòng làm gì, chỉ một chi tiết nhỏ thôi nhưng cũng đủ để người đọc thấy được tài năng của Nguyễn Dữ, “chiếc bóng” kia đến một cách vô tình – nó ko lời, lặng thầm mà lại phản ánh sự rủi ro, bất hạnh đầy ngẫu nhiên, phản ánh hạnh phúc mong manh của con người trong cuộc sống. Từ chi tiết này, mỗi nhân vật trong câu chuyện đều tự bộc lộ được những tâm trạng, vẻ đẹp của mình. Chàng Trương Sinh đa nghi, chảo thủ và mù quáng; nàng Vũ Nương bất hạnh, thiệt thòi; bé Đản ngây thơ và vô tình mất mẹ vì một sự hiểu lầm tai hại bởi chính lời nói non dại của mình.

Xem Thêm  High mẫu bảng tính Excel giúp bạn quản lý tài chính hữu ích

Chi tiết “chiếc bóng” ko chỉ có ý nghĩa sống còn với cốt truyện và tình huống truyện mà nó còn dồn nén tình cảm sâu sắc của các nhân vật. Với Vũ Nương, “chiếc bóng” chính là sự hiện hữu của tấm lòng nhớ chồng thương con, ko muốn con nhỏ thiếu vắng bóng cha nên mới nói “chiếc bóng” trên vách tường kia là cha bé Đản. Đó là lời nói dối, nhưng nó xuất phát từ tình yêu thương con tha thiết của người phụ nữ. Với bé Đản, mới cha tuổi nên còn ngây thơ và hồn nhiên, chưa hiểu hết những điều phức tạp nên đã tin về một người cha như thế, đêm nào cũng đến, hiện hữu trên vách tường nhà, dưới ngọn đèn dầu đêm khuya. Với Trương Sinh, “chiếc bóng” vừa là một chài học cay đắng, vừa cho thấy sự độc đoán và mù quáng của chàng lúc trút lên vợ mình. Với tác phẩm, chi tiết “chiếc bóng” là đỉnh điểm thắt nút câu chuyện, đem lại bước ngoặt và xung đột sâu sắc cho tác phẩm. Yếu tố kịch tính càng được đẩy lên đến homosexual gắt và nung nấu hơn lúc Trương Sinh ko chịu nói ra, ko kể lời con mà chỉ lấy chuyện bóng gió mắng nhiếc, đánh đuổi Vũ Nương ra khỏi nhà. Đây cũng là một tình huống giúp Nguyễn Dữ đặc tả thân phận của người phụ nữ trong xã hội xưa:

Đau đớn thay thế phận đàn chà,Lời rằng chạc mệnh cũng là lời chung.

(Trích Truyện Kiều, Nguyễn Du)

Nỗi oan của Vũ Nương được buộc bởi chính hành động của nàng mỗi ngày, bởi lời của đứa con mà nàng đứt ruột đẻ ra và bởi sự tàn nhẫn của người chồng đầu gối tay ấp. Nàng rơi vào bi kịch bởi chính “chiếc bóng” của mình, hạnh phúc bao nhiều ngày nay mà Vũ Nương luôn cố gắng vun đắp, “giữ gìn khuôn phép” đã tan thành mây khói ko thể nào cứu vãn nổi. Hạnh phúc với người phụ nữ thật mong manh, ngắn ngủi, luôn có những bất trắc, rủi ro, nghịch lí vận vào cuộc đời họ, đẩy họ tới bước đường cùng.

Bên cạnh ra, chiếc bóng tạo sự bất ngờ, tính hấp dẫn của tình huống, sự chặt chẽ cho cốt truyện, tạo sự thắt nút, mở nút rất hợp lí. Chi tiết này được để xuống cuối phần thứ 2 của truyện, sau khoản thời gian Vũ Nương ko còn nữa, chuyện đau xót nhất đã xảy ra và sai lầm ko thể làm lại, mâu thuẫn được đẩy lên đỉnh điểm thành bi kịch. Do đó tính tố cáo cũng sâu sắc, mạnh mẽ hơn. Điều này thể hiện tài năng của Nguyễn Dữ. Như vậy chi tiết này thể hiện rất rõ tư tưởng nhân đạo (thương xót, đồng cảm với những người phụ nữ bất hạnh, bênh vực người phụ nữ, phê phán tư tưởng trọng nam khinh nữ, thói gia trưởng, ích kỉ của những người đàn ông trong xã hội phong kiến…), đồng thời cũng cho thấy tài năng của tác giả.

Chi tiết nghệ thuật “chiếc bóng” cùng tác phẩm Chuyện người con gái Nam Xương là lời tố cáo xã hội phong kiến vùi dập một người phụ nữ xinh đẹp và đức hạnh. Đồng thời, nó cũng là lời nhắc nhở mỗi chúng ta trong cuộc sống ko nên vội vàng phán xét người khác lúc những mối nghi ngờ diễn ra cần thẳng thắn giải quyết. Cuộc sống luôn chứa đựng những rủi ro khó lường nên mỗi khoảnh khắc và những gì mình đang có đều đáng được người mẹ, người chị trong gia đình trân trọng bởi họ là những người vun vén hạnh phúc bằng tất cả sự hello sinh thầm lặng, sự tảo tần và tình yêu thương hết mình vì cuộc sống hạnh phúc gia đình.

Quả đúng là “Chi tiết bé làm cho nên nhà văn lớn”. Chi tiết dòng bóng đã góp phần biểu lộ được tư tưởng của nhà văn Nguyễn Dữ . 1 tư tưởng chưa đựng những giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc.

Phân tách chi tiết “dòng bóng” – Mẫu 7

“Chuyện người con gái Nam Xương” là 1 trong 2 mươi truyện thuộc “Truyền kì mạn lục” – 1 tác phẩm nức tiếng của Nguyễn Dữ. Lúc xây dựng bi kịch cuộc đời của nhân vật Vũ Nương – người phụ nữ đức hạnh nhưng bất hạnh thì nhà văn đã tạo ra được 1 chi tiết then chốt quyết định tới số phận của Vũ Nương, đấy là chi tiết “dòng bóng”.

Truyện nhắc về Vũ Thị Thiết, người con gái quê trên Nam Xương, tính tình thùy mị nết na, tư dung phải chăng đẹp nên được Trương Sinh đem lòng yêu mến liền xin sở hữu mẹ đem trăm lạng vàng cưới về làm cho vợ. Biết chồng có tính đa nghi nên, Vũ Nương hết mực giữ gìn khuôn phép. Bấy giờ, đất nước có chiến tranh, Trương Sinh cần lên đường đi lính. Vũ Nương trên nhà sinh nuôi dạy con và chăm sóc mẹ già, lo ma chay kỹ càng lúc mẹ chồng mất. Lúc Trương Sinh trở về, bế con ra mộ thăm mẹ thì hiểu lầm rằng vợ có người khác. Vũ Nương chịu oan khuất biết ko thể rửa sạch liền nhảy xuống sông tự động vẫn. 1 đêm nọ, Trương Sinh bế con ngồi trước ngọn đèn, thấy đứa bé chỉ vào dòng bóng mình bảo đấy là cha new nhận ra mình đã hiểu lầm vợ, hối hận cũng đã muộn. Cùng làng có người tên là Phan Lan vì cứu Linh Phi trước đấy nên lúc gặp nạn chết đuối đã được Linh Phi cứu sống, tình cờ gặp Vũ Nương trên thủy cung. Phan Lang trở về trần gian Vũ Nương gửi theo cái hoa vàng cùng lời nhắn Trương Sinh. Trương Sinh lập đàn giải oan bên bến Hoàng Giang. Vũ Nương hiện ra giữa dòng ngồi trên cái kiệu hoa đa tạ chàng rồi biến mất.

Chi tiết “dòng bóng” xuất hiện trong hoàn cảnh sau khoản thời gian Trương Sinh đi lính, 1 thời kì sau Vũ Nương sinh hạ 1 bé trai cáu kỉnh. Trong những ngày tháng ko có chồng trên nhà, nàng vừa cần chăm sóc con vừa cần phụng dưỡng mẹ già. Hằng đêm, lúc dỗ dành con ngủ, đứa bé thường hỏi về cha của mình. Nàng thường chỉ vào cái bóng của mình trên vách tường và bảo đấy là cha Đản.

Chi tiết “dòng bóng” trước hết biểu lộ được tình yêu thương con sâu sắc của Vũ Nương. Nàng lo lắng rằng con sẽ cảm thấy buồn tủi và thiếu thốn tình cảm nên new nói dối con. Lời nói dối đó tưởng chừng như vô hại sở hữu đứa trẻ nhưng lại chính nó đã gián tiếp làm cho hại cuộc đời nàng. Đối sở hữu bé Đản, cái bóng chính là hiện thân của người cha, của tình cảm cha con thiêng liêng. Đứa bé luôn cho rằng đấy là cha của mình nên lúc người cha thực sự trở về new xa lánh. Trong suy nghĩ non nớt của 1 đứa trẻ lên cha, bé Đản luôn tin rằng có 1 người cha đêm nào cũng tới sở hữu 2 mẹ con. Người cha đó siêu yêu thương mẹ: “Lúc mẹ ngồi cũng ngồi, lúc mẹ đứng cũng đứng” chỉ có điều người cha đó chưa từng ôm ấp, nâng niu em mà thôi.

Nhưng ko chỉ có vậy, dòng bóng còn được đặt cho 1 sứ mệnh ý nghĩa hơn. Đấy là chi tiết thắt nút để rồi tạo ra bi kịch cho Vũ Nương. Đứa bé ngây thơ lúc gặp lại Trương Sinh đã nhắc lại hết toàn bộ câu chuyện. Từ đấy, Trương Sinh vốn tính đa nghi đã cho rằng “vợ hư”. Hắn mắng nhiếc thậm chí đánh đập vỡ mặc cho dân làng có giải thích hay Vũ Nương biện giải. Trương Sinh đã nhẫn tâm đuổi người vợ hết mực thủy chung của mình đi dù người vợ đó đã từng hết lòng chăm sóc hết lòng cho mẹ và con trai của mình. Để rồi Vũ Nương cần tìm tới} dòng chết chứng minh cho tấm lòng chung thủy. Đấy cũng là chi tiết mở nút giúp giải oan cho nàng. Sau thời điểm Vũ Nương chết, Trương Sinh bế con ngồi trước ánh đèn. Bỗng nhiên đứa bé reo lên: “Cha Đản lại tới rồi!”. Trương hỏi đâu thì thấy đứa bé chỉ vào dòng bóng của mình. Lúc ngày nay} new biết là vợ bị oan thì cảm thấy vô cùng hối hận. Tuy đấy chỉ là sự hối hận muộn màng. Nhưng nó cũng phần nào chứng minh cho phẩm hạnh của nàng Vũ Nương.

Quả thực, chỉ sở hữu 1 chi tiết bé thôi, nhưng đã có vai trò vô cùng quan yếu. Chi tiết “dòng bóng” chính là nhãn tự động của toàn bộ tác phẩm “Chuyện người con gái Nam Xương”. Lúc qua đấy, nhà văn muốn tố cáo chiến tranh cũng như chế độ phong kiến đương thời đã đẩy người phụ nữ vào cảnh gia đình chia ly để rồi cần rơi vào bi kịch. Người phụ nữ trong xã hội xưa, họ ko được quyết định cuộc đời của mình mà cần phụ thuộc vào người đàn ông:

Thân em như giếng giữa đàngNgười khôn rửa mặt, kẻ phàm rửa chân.

Chỉ 1 chi tiết bé nhưng đã làm cho nên giá trị lớn. Quả thực, nhà văn Nguyễn Dữ gửi gắm siêu nhiều ý nghĩa sở hữu chi tiết này.

Phân tách chi tiết “dòng bóng” – Mẫu 8

Macxim Gorki đã từng khẳng định: “Chi tiết bé làm cho nên nhà văn lớn”. Thực vậy, 1 tác phẩm văn học có giá trị lúc nhà văn sáng tạo ra được những chi tiết hay. Và Nguyễn Dữ cũng đã sáng tạo ra 1 chi tiết vô cùng đắt giá đấy là “dòng bóng” trong “Chuyện người con gái Nam Xương”.

Tác phẩm thuộc thiên số 16 trong 20 truyện của “Truyền kì mạn lục” (ghi chép tản mạn những chuyện kỳ lạ được lưu truyền). Câu chuyện xoay quanh cuộc đời nhân vật Vũ Nương – người con gái quê trên Nam Xương, tính tình thùy mị nết na, tư dung phải chăng đẹp nên được Trương Sinh đem lòng yêu mến liền xin sở hữu mẹ đem trăm lạng vàng cưới về làm cho vợ. Biết chồng có tính đa nghi nên, Vũ Nương hết mực giữ gìn khuôn phép. Bấy giờ, đất nước có chiến tranh, Trương Sinh cần lên đường đi lính. Vũ Nương trên nhà sinh nuôi dạy con và chăm sóc mẹ già, lo ma chay kỹ càng lúc mẹ chồng mất. Lúc Trương Sinh trở về, bế con ra mộ thăm mẹ thì hiểu lầm rằng vợ có người khác. Vũ Nương chịu oan khuất biết ko thể rửa sạch liền nhảy xuống sông tự động vẫn. 1 đêm nọ, Trương Sinh bế con ngồi trước ngọn đèn, thấy đứa bé chỉ vào dòng bóng mình bảo đấy là cha new nhận ra mình đã hiểu lầm vợ, hối hận cũng đã muộn. Cùng làng có người tên là Phan Lan vì cứu Linh Phi trước đấy nên lúc gặp nạn chết đuối đã được Linh Phi cứu sống, tình cờ gặp Vũ Nương trên thủy cung. Phan Lang trở về trần gian Vũ Nương gửi theo cái hoa vàng cùng lời nhắn Trương Sinh. Trương Sinh lập đàn giải oan bên bến Hoàng Giang. Vũ Nương hiện ra giữa dòng ngồi trên cái kiệu hoa đa tạ chàng rồi biến mất.

Chi tiết “dòng bóng” chỉ xuất hiện 2 lần trong câu chuyện, 1 lần trên đầu 1 lần trên cuối truyện và đều qua lời nói của bé Đản. Nhưng lại quyết định tới toàn bộ cốt truyện của tác phẩm này. Tại sao 1 chi tiết bé xuất hiện từ lời nói ngây thơ của 1 đứa trẻ new lên cha tuổi lại có liên quan sâu sắc tới số phận của nhân vật Vũ Nương như vậy? Có lẽ chúng ta cần cần hiểu được ý nghĩa của chi tiết này.

Lần trước tiên, chi tiết dòng bóng xuất hiện lúc Trương Sinh trở về sau nhiều 5 đi lính. Chàng bế con ra thăm mộ mẹ nhưng đứa bé khóc lóc ko theo. Trương Sinh liền bảo sở hữu đứa bé: “Con nín đi, đừng khóc! Lòng cha đã buồn khổ nhiều rồi!”. Câu nói đó làm đứa trẻ ngạc nhiên hỏi lại: “Ông cũng là cha tôi ư? Ông lại biết nói, chứ ko như cha trước kia chỉ nín skinny thít”. Lời nói đó làm Trương vô cùng ngạc nhiên và hỏi lại. Để rồi câu trả lời ngây thơ của bé Đản: “Lúc ông chưa về đây, thường có 1 người đàn ông, đêm nào cũng tới. Mẹ đi cũng đi, mẹ ngồi cũng ngồi, nhưng chẳng bao giờ bế Đản cả” cùng thêm sẵn tính đa nghi đã làm cho Trương nổi cơn nghi ngờ, cho rằng vợ mình là thất tiết. Mặc Vũ Nương hết lời giải thích cũng như hàng xóm khuyên giải, Trương Sinh vẫn ko tin và mặc sức chửi rủa, đánh đập vợ. Vì quá đau khổ, Vũ Nương new tìm tới} dòng chết để chứng minh tấm lòng trong sạch. Tại đây, chi tiết này có tính chất “thắt nút” đẩy câu chuyện tới cao trào và làm cuộc đời nhân vật rơi vào bi kịch.

Lần thứ 2, chi tiết này xuất hiện trên sắp cuối tác phẩm. Sau thời điểm Vũ Nương chết. Trương Sinh bế con ngồi trước ánh đèn. Đứa bé bỗng reo lên: “Cha Đản lại tới kìa”. Chàng hỏi lại new biết thì ra những lúc mình ko trên nhà, lúc đứa con hỏi cha đang trên đâu, Vũ Nương thường chỉ vào dòng bóng của mình và bảo đấy là cha Đản. Lời nói ngây thơ của con trẻ vô tội đã đẩy Vũ Nương vào bi kịch. Nhưng cũng chính lời nói đó đã giải oan cho nàng. Những lời bênh vực của hàng xóm – người bên cạnh hay lời thanh minh của Vũ Nương – người trong cuôc cũng ko bằng lời nói của bé Đản. Muốn tháo nút cần tìm người thắt nút. Giờ đây, lúc Trương Sinh nhận ra oan khuất của vợ thì đã quá muộn màng. 1 cái bóng bé bé, ko lời lại có uy lực lớn lớn như thế sở hữu cuộc đời của 1 con người.

Bên cạnh ra, chi tiết này cũng chính là lời lên án tố cáo xã hội phong kiến đã đẩy cuộc đời của 1 người phụ nữ thiên tài, đức hạnh vào bi kịch. Vũ Nương chỉ là 1 trong số siêu nhiều người phụ nữ trong xã hội xưa. Đồng thời, Nguyễn Dữ cũng muốn nhắc nhở con người đừng nên phán xét người khác lúc chưa hiểu vấn đề. Đôi lúc những điều mắt thấy tai nghe có thể ko cần là sự thực.

Có thể thấy “Chuyện người con gái Nam Xương” chính là 1 tác phẩm xuất sắc của nhà văn Nguyễn Dữ. Và chi tiết “dòng bóng” là 1 trong những chi tiết góp phần làm cho nên điều đó.

Phân tách chi tiết dòng bóng trong Chuyện người con gái Nam Xương hay nhất

1 cốt truyện thông thường thường có những phần: trình bày, thắt nút, cao trào và kết thúc. Tác phẩm “Chuyện người con gái Nam Xương” cũng được viết theo bố cục này. Trong truyện có chi tiết dòng bóng được nhắc tới cha lần. Đấy là chi tiết thắt nút, đẩy câu chuyện lên cao trào cũng chính là chi tiết mở nút.

Xem Thêm  TOP sport vừa học vừa chơi Tiếng Anh hay nhất cho di động

Nhân vật chính trong “Chuyện người con gái Nam Xương” là Vũ Nương. Nàng là người phụ nữ nết na, hiền dịu. Lúc chồng lên đường tòng quân, nàng đang mang trong mình bầu đứa con chung. Chồng đi được ít nhiều ngày, nàng sinh ra được 1 bé trai, đặt tên là Đản. Đứa con lớn dần, Vũ Nương sợ con thiếu thốn tình cha nên hằng đêm, nàng thường chỉ vào cái bóng của mình trên vách tường và nói sở hữu bé Đản đấy chính là cha. Hành động này của nàng xuất phát từ tình yêu thương con và nỗi nhớ thương chồng tha thiết. 1 mình đơn côi lẻ bóng biết bao ngày, nàng luôn chung thủy chờ đợi, gửi gắm tâm tình của mình vào dòng bóng trên vách tường. Thế nhưng, nàng đâu biết rằng chính hành động tha hồ đó sẽ gây nên tai họa cho chính mình về sau, dẫn tới tấn bi kịch ko ngờ. Đây chính là lần trước tiên chi tiết cái bóng xuất hiện, cũng là nút thắt của câu chuyện.

Lần thứ 2, cái bóng xuất hiện gián tiếp qua lời nói của bé Đản. Lúc Trương Sinh đi lính trở về đã bế con đi thăm mộ mẹ. Đứa bé hồn nhiên nói sở hữu cha rằng “có 1 người đàn ông, đêm nào cũng tới”, “mẹ Đản đi cũng đi, mẹ Đản ngồi cũng ngồi, nhưng chẳng bao giờ bế Đản cả”. Lời nói này đã khơi lên lòng ghen tuông của Trương Sinh. Hắn ta tức thời quay về mắng nhiếc, đuổi đánh vợ. Mặc cho Vũ Nương có cầu xin được giải thích hay được hàng xóm khuyên can, hắn vẫn 1 mực ko tin. Trương Sinh vu cho người vợ đầu ấp tay gối của mình tội danh thất tiết – 1 tội tày đình, đầy nhục nhã của phụ nữ thời phong kiến. Ko thể giải thích, cũng ko còn mặt mũi nào nhìn mặt mọi người, Vũ Nương đành chọn dòng chết để chứng minh cho sự trong sạch của bản thân. Đọc tới đây, ta thấy uất ức thay thế cho Vũ Nương, căm ghét tính tình đa nghi, hay ghen của Trương Sinh. Đây là người đàn ông đại diện cho chế độ “nam quyền” thời phong kiến – thứ đã đẩy những người phụ nữ bé bé, yếu thế như Vũ Nương vào đường cùng. Chi tiết dòng bóng trên lần 2 tuy chỉ xuất hiện gián tiếp nhưng nó đã gây nên dòng chết của nhân vật chính. Đây là khúc cao trào, đỉnh điểm của câu chuyện. Bên cạnh ra, từ dòng bóng, ta cũng nhận ra rõ ràng bản tính của nhân vật Trương Sinh.

Sau thời điểm Vũ Nương mất, vào 1 đêm, lúc Trương Sinh ngồi sở hữu con “dưới ngọn đèn khuya”, bé Đản lại “chỉ bóng chàng trên vách mà bảo: Cha Đản lại tới kia kìa”. Bấy giờ, Trương Sinh new nhận ra nỗi oan của vợ nhưng cũng đã muộn. Loại bóng xuất hiện lần thứ cha làm cho nhân vật nhận ra lỗi lầm của mình, giúp cởi bỏ nút thắt của câu chuyện.

“Chuyện người con gái Nam Xương” đặc biệt trên chỗ: chỉ dùng chi tiết cái bóng lặp đi lặp lại để làm cho câu chuyện có nút thắt, cao trào rồi kết thúc. Tuy chỉ là 1 hình ảnh bé bé nhưng dòng bóng đã cho ta thấy rõ bi kịch của người phụ nữ trong xã hội phong kiến, luôn phụ thuộc vào người đàn ông mà ko thể tự động quyết định số phận của bản thân, cuối cùng cần chọn dòng chết để giải thoát.

Ý nghĩa hình tượng cái bóng trên tường

“Chuyện người con gái Nam Xương” là thiên truyện thứ 16 trong tổng số 20 truyện của Truyền kỳ mạn lục của Nguyễn Dữ. Nguồn gốc của truyện bắt nguồn từ 1 truyện cổ tích dân gian tên là Vợ chàng Trương. Câu chuyện được xây dựng theo lối truyền kì. Vấn đề dựa trên truyện cổ dân gian. Thế nên tính hoang đường phát triển thành chi tiết mang trong mình nhiều hàm nghĩa sâu sắc. Hình tượng cái bóng trên tường của Vũ Nương là 1 chi tiết độc đáo. Chi tiết có vai trò thắt nút và mở nút câu chuyện tình đầy trái ngang, oan khuất.

Trước hết, chi tiết “dòng bóng” trên tường của Vũ Nương có ý nghĩa thắt nút. Nó gây ra mối hoài nghi trong lòng Trương Sinh. Đối sở hữu Vũ Nương, 1 người vợ thủy chung thì “dòng bóng” chỉ là “dòng bóng”. Trong những ngày chồng xa nhà, Vũ Nương 1 mình tảo tần nuôi con, chăm mẹ. Vì thương nhớ chồng và khát khao sum họp, Vũ Nương ngày nào cũng nhớ mong. Lúc vui đùa sở hữu con, Vũ Nương thường chỉ vào cái bóng mình trên vách và nói đùa đấy là cha Đản. Đứa con hồn nhiên tin đấy là sự thực. Phần đích lời nói đấy của Vũ Nương là hoàn toàn phải chăng đẹp.

Đối sở hữu bé Đản, new chỉ 3 tuổi còn thơ ngây, chưa thể nào hiểu hết những điều phức tạp đó. Cho nên Đản đã tin có 1 người cha đêm nào cũng tới. Mẹ Đản đi cũng đi, mẹ Đản ngồi cũng ngồi, nhưng nín skinny thít và ko bao giờ bế Đản cả.

Cái bóng trên tường của Vũ Nương mang trong mình tới cho Đản 1 niềm tin sâu sắc rằng cha luôn quanh đó mình. Cha siêu hiền lành và thường tới từng đêm. Lúc Đản cảm thấy sợ hãi thì “cha” là 1 dựa vững có thể của tinh thần. Cha cũng siêu nghiêm khắc chỉ ngồi lặng thinh và ko bao giờ nói. Đấy là toàn bộ những gì mà 1 đứa trẻ ngây thơ nghĩ được. Đản hồn nhiên, ngây thơ và thành thực như bản tính vốn có của trẻ thơ.

Còn đối sở hữu Trương Sinh lại hoàn toàn khác. 1 người ít học, đa nghi lại siêu hồ đồ lúc nghe câu chuyện đã suy diễn đa chiều. Lúc nghe bé Đản nói về 1 người cha của mình (chính là “dòng bóng” của Trương Sinh trên trên từng nhưng Trương Sinh ko hiểu) đã làm cho phát sinh sự nghi ngờ về sự ko chung thủy của người vợ. Bởi lòng tự động phụ quá cao chàng đã trở nên quạt mãn, cuồng bạo. Trương Sinh nhẫn tâm buông lời sỉ nhục, mắng nhiếc và đánh đập tàn bạo người vợ vốn hiền thảo, thủy chung, đã tận tình, tận nghĩa 1 lòng dốc sức vun đắp sung sướng gia đình mà ko cho nàng biết nguyên cớ. Quá phẫn uất và tuyệt vọng, Vũ Nương đã tìm tới} dòng chết. Tới đây, vấn đề truyện được đẩy lên tới cao trào tột đỉnh.

Chi tiết dòng bóng trên tường của Vũ Nương có ý nghĩa mở nút cho câu chuyện. Nó tháo gỡ nỗi hoài nghi trong Trương Sinh và minh chứng cho sự trong sạch của Vũ Nương. Chính nhờ có dòng bóng trên trên tường được bé Đản gọi là “cha” mà sau này, chàng new nhận ra nỗi oan của vợ. Bao nghi ngờ, oan ức đều được hóa giải nhờ có vào cái bóng. Trương Sinh đã hiểu ra toàn bộ nhờ có chi tiết dòng bóng.

Chỉ bằng 1 tình tiết hết sức đơn giản, thế mà Nguyễn Dữ đã tạo nên 1 thiên truyện làm cho cảm động lòng người. Chính bí quyết thắt nút và mở nút của câu chuyện qua chi tiết “dòng bóng” này đã làm cho cho dòng chết của Vũ Nương càng thêm oan khuất, có giá trị tố cáo đối sở hữu xã hội phong kiến nam quyền đầy bất công đối sở hữu người phụ nữ, đã đẩy họ vào bước đường cùng ko lối thoát.

Phân tách chi tiết nghệ thuật cái bóng trong Chuyện người con gái Nam Xương

“Chuyện người con gái Nam Xương” nhắc về 1 người phụ nữ tư dung phải chăng đẹp nhưng tiếc thay thế lại có số phận nghiệt ngã, dẫn tới dòng chết đau buồn. Khắc họa bi kịch cuộc đời và số phận nghiệt ngã của nhân vật Vũ Nương, Nguyễn Du đã vận dụng nhiều chi tiết nghệ thuật độc đáo. Trong đấy chi tiết cái bóng của Vũ Nương trên tường là đặc sắc và gây ấn tượng hơn cả,

Hình ảnh cái bóng, đối sở hữu Vũ Nương dùng để dỗ dành đứa con của mình. Muốn Đản lớn lên mà ko cảm thấy tủi nhục vì thiếu vắng tình yêu của cha bên mình, Vũ Nương đã ví von cái bóng như 1 người sống, đang quanh đó nàng cùng chăm sóc cho con trai. Qua đấy cho thấy Vũ Nương mang trong mình trong mình tình yêu thương con hết mực, sở hữu khát khao phân phối cho con 1 cuộc sống toàn bộ tình yêu thương của cha và mẹ. Hình ảnh cái bóng lúc này làm cho siêu phải chăng vai trò của mình, xây dựng được niềm tin và giúp Đản lớn lên lúc ko có cha quanh đó.

Lúc chồng ra trận, Vũ Nương thay thế chồng chăm sóc, lo toan cho mẹ chồng cùng lúc chăm nom cho đứa con còn trong bụng. Có mẹ chồng, nàng hết mực hiếu kính, tận tình chăm sóc cho mẹ chồng lúc đau ốm mà ko 1 lời oán than. Chồng ra trận lúc con còn chưa lọt lòng đã là 1 mất mát siêu lớn ko chỉ dành cho con trai của Trương Sinh và Vũ Nương mà còn là điều siêu đáng tủi thân của Vũ Nương. Nhưng Vũ Nương ko vì thế mà u buồn, sầu muộn mà thay thế vào đấy là vượt lên nỗi buồn khổ mà cố gắng lo cho mẹ chồng già yếu và con thơ bé dại .

Vũ Nương những tưởng như vừa trên vùng vị trí là 1 người mẹ mà còn thay thế cho vùng vị trí người cha của Trương Sinh nơi sa trận. Bé Đản còn siêu bé mà đã ko có cha quanh đó là 1 mất mát ko gì có thể bù đắp được! Dù biết thế nhưng Vũ Nương vẫn cố gắng chăm sóc , nuôi nấng , chia sẽ để bé Đản vơi bớt dần đi phần nào sự tủi thân, trống vắng lúc ko có Trương Sinh quanh đó. Từng lúc bé Đản nhớ cha và hỏi thăm về cha thì Vũ Nương lại chỉ lên cái bóng trên vách tường và nói đấy là cha của Đản để con ko cảm thấy bị thiếu thốn tương đối ấm của tình phụ tử và 1 phần cũng là để cho chính Vũ Nương cảm thấy đỡ thương nhớ người chồng của mình hơn. Qua chi tiết đấy cũng cho ta thấy được tình cảm vợ chồng sâu sắc, thắm thiết mà Vũ Nương dành cho Trương Sinh. Nàng luôn nhớ và nghĩ tới chồng mình, nàng luôn nhắc tới và lông chàng trở về.

1 cái bóng – 1 con người – 1 số phận. “Cái bóng” của Vũ Nương có lẽ chỉ được nhìn nhận là 1 hình ảnh vô tri vô giác. Nhưng ít ai biết được sâu lắng trong đấy là 1 nỗi niềm sâu đậm. “Cái bóng” là 1 vật để nàng có thể lấp đi sự thiếu vắng. Nàng vì ko muốn con thiếu vắng cha nên chỉ ” cái bóng” đấy là cha Đản. “Cái bóng” biểu lộ chồng là bóng còn mình là hình, vì thương chồng và ko muốn xa lìa.Nhưng nàng lại ko ngờ chính “cái bóng oan nghiệt”, lời ngây thơ của con trẻ lại đưa nàng vào con đường oan ức, tủi nhục.

Ví dụ như nói tới dòng chết bi thảm của Vũ Nương thì nguyên do 1 phần là vì bản tính đa nghi của Trương Sinh. Chàng chỉ tin vào lời nói về 1 phía của đứa trẻ mà đã nghi ngờ vợ mình. Lúc đi lính về cùng sở hữu tin mẹ mất và lời nói của người con mà ngọn lửa đa nghi giống như là đang bùng cháy khắp cơ thể và ăn mòn tư duy của chàng. Chàng đã ko đủ bình tĩnh để suy đoán, phân tách và bỏ bên cạnh tai những lời phân trần của vợ mình.

Trong xã hội phong kiến nên tính gia trưởng và đa nghi trong Trương Sinh là hoàn toàn có thực. Cũng vì thế mà chàng luôn cho bản thân mình là đúng và ko nghe lời ai. Nhưng chàng còn hồ đồ tới mức là ko tin vào nhân chứng như hàng xóm muốn minh oan cho vợ mình mà vẫn nhất quyết ko nghe theo và vẫn ko cho nàng có 1 thời cơ giải thích. Cơ bản chàng ko hề tin tưởng vào người vợ đã đầu ấp tay gối sở hữu mình bao nhiêu 5.

Chỉ vì lời nói của đứa trẻ còn tương đối sữa mà ghen tuông mù quáng ko nghe lời 1 ai. Chàng đánh đập nàng như thể muốn nàng ko tồn tại trong cuộc sống này và xem nàng như 1 mối sỉ nhục. Chàng còn ko niệm tình tới nghĩa tình vợ chồng và công chăm sóc mẹ già bao nhiêu 5 qua mà vẫn đánh đập thẳng tay, ko 1 chút thương tiếc. Trương Sinh còn chưa tìm hiểu rõ vấn đề đó mà đã khẳng định vấn đề đấy là hoàn toàn có thực. Trương Sinh luôn nghĩ Vũ Nương là 1 người vợ thất tiết, làm cho việc có lỗi sở hữu mình.

Ví dụ như chàng có thể bình tĩnh suy nghĩ 1 chút thì Vũ Nương sẽ ko chết, bé Đản cũng ko cần chịu nỗi khổ mất mẹ trong lúc còn quá bé. Trong 1 phút chốc sai lầm mà Trương Sinh đã làm cho gia đình tan vỡ. Cũng chính vì thái độ độc đoán, suy nghĩ hồ đồ và tính vũ phu mà chính bản thân Trương Sinh đã đẩy Vũ Nương vào dòng chết. Tạo nên dòng kết cục bi thảm cho 1 người con gái đức hạnh như Vũ Nương.

Cái bóng là 1 thứ dù nhìn siêu mỏng manh nhưng chúng ta ko thể xoá bỏ được, ko chiếm lấy, ko chạm vào. Vũ Nương và những người phụ nữ Việt Nam trên thời đại phong kiến cũng vậy. Họ siêu mỏng manh, tưởng như có thể bị tổn thương bất cứ lúc nào. Nhưng ko, họ kiên cường hơn siêu nhiều. Dù cần sống trong bao nhiêu định kiến, bao nhiêu sự hà khắc, coi thường thân phận, số phận nhưng họ vẫn sống và làm cho phải chăng trách nhiệm của 1 người con, người vợ và 1 người mẹ.

Ko chỉ giới hạn lại trên đấy, hình tượng cái bóng của Vũ Nương còn biểu lộ sự tảo tần của Vũ Nương nói riêng và của cả người phụ nữ Việt Nam nói chung. Lúc chồng ra chiến trường, 1 tay Vũ Nương cần lo lắng chăm sóc cho mẹ già và con bé. Nàng đã cần làm cho việc từ sáng sớm tới chiều tối nàng vẫn thức chong đèn để cái bóng in trên tường. Và biết đâu trong ánh sáng loe loét đấy là 1 niềm hy vọng bé nhoi, là 1 sự mong chờ rằng tối nay chồng sẽ về.

Nguyễn Dữ đã dùng nhiều biện pháp nghệ thuật để làm cho nổi bật lên hình ảnh dòng bóng của Vũ Nương trong suốt quãng thời kì Trương Sinh vắng nhà. Tác giả ẩn dụ cái bóng Vũ Nương, giúp nàng trả lời cho bé Đản người cha của mình là ai. Loại bóng là 1 nút thắt quan yếu, đưa câu chuyện tới cao trào, đỉnh điểm của sự bi kịch và khổ đau của vũ nương. Nhưng cũng nhờ có nút thắt đó mà oan ức của Vũ Nương gánh chịu được gỡ bỏ. Chi tiết cái bóng sáng tạo, độc đáo ghi lại dấu ấn sâu sắc cho câu chuyện “người con gái Nam Xương” cho tới ngày nay}.

Hình ảnh “cái bóng” của Vũ Nương đã được Nguyễn Dữ gợi ra tuy ít nhưng làm cho ta sắp như hiểu được toàn bộ nó. 1 con người lồng sở hữu “cái bóng”, như hòa làm cho 1. Số phận của người con gái Vũ Nương được “cái bóng” tưởng chừng như vô tri vô giác quyết định. “Cái bóng” là 1 điểm nhấn siêu mạnh mẽ của nhà văn Nguyễn Dữ, tuy ngắn nhưng ý nghĩa bao la.