Văn mẫu lớp 9: Phân tích 2 khổ thơ đầu bài thơ Ánh Trăng (Sơ đồ tư duy) Dàn ý & 10 bài văn mẫu lớp 9 hay nhất

Phân tách 2 khổ đầu Ánh trăng tuyển chọn 10 mẫu hay nhất, đặc sắc nhất, giúp những em học sinh lớp 9 có thêm nhiều thông tin bổ ích, thấy rõ những tình cảm gắn bó giữa con người và vầng trăng.

Qua 2 khổ thơ đầu Ánh trăng, còn tô đậm thêm sự gắn bó chan hòa của con người có thiên nhiên, có những tươi đẹp của tuổi thơ. Mời những em cùng tham khảo thêm cả những bài Phân tách bài thơ Ánh trăng, phân tách tâm trạng của người lính sau chiến tranh để hiểu rõ hơn về bài thơ, nhanh chóng hoàn thiện bài văn của mình thực hay.

Sơ đồ tư duy Phân tách khổ 2 bài thơ Ánh trăng

Sơ đồ tư duy Phân tích khổ 2 bài thơ Ánh trăng

Dàn ý Phân tách 2 khổ thơ đầu bài Ánh Trăng

1. Mở bài

  • Giới thiệu về bài thơ Ánh trăng
  • 2 khổ thơ đầu của bài thơ là hình ảnh của vầng trăng lúc xưa.

2. Thân bài:

  • Hình ảnh vầng trăng là hình ảnh chủ đề, trung tâm của bài thơ.
  • 2 khổ đầu là hình ảnh của ánh trăng gắn bó có con người lúc còn thiếu niên và cùng nhau trải qua thời kì chiến đấu thời chiến tranh.
  • Khổ thơ thứ 1 như đề cập 1 câu chuyện theo dòng thời kì từ lúc còn bé tới lúc phát triển thành người chiến sĩ cụ Hồ.
  • Cấu trúc lặp và biện pháp liệt kê được dùng theo trình tự động ko gian từ bé tới lớn, từ quê hương rộng ra là đất nước.
  • Điệp từ “hồi”: Sự suy tưởng, suy ngẫm về quá khứ, từ lúc thiếu niên tới lúc hành quân cùng đồng đội, ánh trăng luôn theo sát bên.
  • Lúc còn trên chiến khu, “vầng trăng thành tri kỉ”: đi đâu trăng cũng theo sau, nghỉ ngơi cùng nhau tự động tình.

=> Tình cảm thực tự động nhiên, gắn bó, chân thành, mộc mạc.

  • Hình ảnh “trần trụi …cây cỏ”: cảm giác sắp gũi, thân thuộc có vầng trăng, tự động nhiên như khá thở, ko có khoảng phương pháp.
  • Nhà thơ đã tưởng chừng như ko thể quên được hình ảnh của vầng trăng đấy “ngỡ ko…nghĩa tình”.
  • Vầng trăng trên đây được nhân hóa thành nhân vật trữ tình, là 1 con người thực thụ, chứng nhân những 5 tháng từ thơ bé cho tới lúc chiến đấu.

=> Ánh trăng ko chỉ là 1 người bạn mà còn là 1 chứng nhân tượng trưng cho quá khứ, cho những 5 tháng ko thể nào quên => Nguyễn Duy muốn rút ra bài học: ko được quên đi quá khứ, nên sống đúng đạo lý “uống nước nhớ nguồn”.

  • Nghệ thuật: Thể thơ 5 chữ, ko viết hoa đầu dòng khiến lời thơ như câu chuyện đề cập. Những biện pháp nhân hóa, so sánh được dùng nhuần nhuyễn,

3. Kết bài

  • Khẳng định lại đạo lý mà Nguyễn Duy muốn gửi gắm.

Nội dung chính 2 khổ đầu bài thơ Ánh trăng

– Khổ 1: Dòng hoài niệm mở ra

  • “Hồi bé…hồi chiến tranh”: đánh dấu mốc thời kì
  • Phép liệt kê nâng cao cấp “đồng, sông, bể”: Tuổi thơ gắn bó có sông nước, trăng sao đầy ắp kỉ niệm. ⇒ Chỉ thứ tự động từ hẹp tới rộng, từ quê hương tới đất nước, mở rộng hơn là sự gắn bó giữa những con đứa ở quê hương tới đồng đội nhân dân

⇒ Như vậy lúc còn bé nhân vật trữ tình sống chan hòa có thiên nhiên

  • “vầng trăng thành tri kỉ”: đất nước có chiến tranh, con người lên đường tham dự chiến đấu, trên rừng là những 5 tháng khó khăn gian khổ, trăng được nhân hóa phát triển thành người bạn tri kỉ ko thể nào quên.

– Khổ 2:

  • Phép so sánh sánh “trần trụi, hồn nhiên” hài hòa có phép liệt kê “thiên nhiên, cây cỏ”: lối sống đơn giản, mộc mạc mọi buồn vui sướng khổ đều gắn bó có trăng.
  • Ngỡ: nghĩ là, tưởng là, vậy mà kết quả lại ngược lại
  • Nhân hóa “chiếc vầng trăng nghĩa tình”: khẳng định mối quan hệ giữa người và trăng là bền vững mãi mãi

⇒ Nguồn thơ biến đổi đánh dấu 1 sự thay thế đổi lẽ ra nên trân trọng.

Nội dung khái quát của 2 khổ thơ đầu bài Ánh trăng

Hồi bé sống có đồngVới sông rồi có bểHồi chiến tranh trên rừngVầng trăng thành tri kỉ

Trần trụi có thiên nhiên hồn nhiên như cây cỏ ngỡ ko bao giờ quên chiếc vầng trăng nghĩa tình

– Tái tạo lại hình ảnh vầng trăng trong quá khứ

+ Điệp từ “có” tô đậm thêm sự gắn bó chan hòa của con người có thiên nhiên, có những tươi đẹp của tuổi thơ

+ Phép liên tưởng đầy tính nghệ thuật “trần trụi có thiên nhiên”, so sánh độc đáo “hồn nhiên như cây cỏ” → Cho ta thấy rõ hơn vẻ đẹp bình dị, mộc mạc, trong sáng, siêu đỗi thỏa thích, hồn nhiên của vầng trăng. Đấy cũng chính là hình ảnh con người lúc bấy giờ: thỏa thích, hồn nhiên, trong sáng.

Phân tách 2 khổ thơ đầu bài Ánh Trăng – Mẫu 1

Phân tích 2 khổ thơ đầu bài thơ Ánh Trăng
Phân tách 2 khổ thơ đầu bài thơ Ánh Trăng

Nhà thơ Nguyễn Đình Thi đã từng nhận định “Tác phẩm vừa là kết tinh của tâm hồn người sáng tác, vừa là sợi dây truyền cho mọi người sự sống mà nghệ sĩ mang trong mình trong lòng”. Có bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy, nhận định ấy trở nên đúng đắn và xác thực hơn bao giờ hết. Qua ổ cảm xúc dâng trào mãnh liệt, ta cảm nhận được 1 ngòi bút sâu sắc, 1 trái tim tinh tế rung động, trước những đổi thay thế bé bé nhất, và cả 1 khát khao ước vọng truyền cho mọi người lẽ sống, phương pháp sống trọn vẹn, nghĩa tình.

Nguyễn Duy sinh 5 1948, ông thuộc thế hệ nhà thơ trưởng thành từ kháng chiến chống Mĩ. Thơ ông thiên về chiều sâu nội tâm có những trăn trở day dứt, suy tư khôn ngôi. Hãy lật tới Anh trăng đầy chất triết lí, tìm về Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa, nhẹ nhàng, tình cảm nhóm lại tình yêu gia đình có Tương đối ấm ổ rơm, … ta sẽ cảm nhận rõ nhất những trăn trở, day dứt, suy tư say sưa đấy trong suốt những tác phẩm của ông.

Trong sự nghiệp sáng tác của Nguyễn Duy, lung linh rực rỡ 1 “ánh trăng” tròn đầy. Ánh trăng đấy là lời thức tỉnh nhẹ nhàng mà hết sức sâu sắc về triết lí nhân sinh, lẽ sống thủy chung, nghĩa tình và những trăn trở suy nghĩ trước cuộc sống tiên tiến đầy cám dỗ, đầy lãng quên và vô tình.

2 khổ thơ trước tiên gợi lại những kỉ niệm đẹp, những tình cảm gắn bó giữa con người và vầng trăng trong quá khứ. 4 câu thơ nhẹ nhàng như những lời thủ thỉ, tâm tình, đề cập về 1 quãng thời kì của tuổi thơ, tuổi trẻ, nhất là quãng thời kì chiến tranh gian khổ. Ngôn ngữ thơ mộc mạc, bình dị: “hồi bé”, “hồi chiến tranh”. Câu thơ mở ra 1 ko gian bao la, mênh mông sông nước, khoảng trời đấy nuôi lớn cả 1 tâm hồn tuổi thơ có bao khát vọng, khoảng rộng đấy được mở ra rồi thu lại khăng khít, gắn bó có quá khứ biết bao nghĩa tình. Điệp từ “có” được nhắc lại cha lần, nhấn mạnh sự thân thiết, sắp gũi giữa con người có thiên nhiên:

Hồi bé sống có đồngVới sông rồi có bểHồi chiến tranh trên rừngVầng trăng thành tri kỉ

Cuộc sống “hồi bé”, “hồi chiến tranh” tuy khó khăn, vất vả mà chan hòa có thiên nhiên. Cuộc sống đấy bình dị, thỏa thích và mênh mông hoài bão như thiên nhiên, như cánh rừng mặt bể. Chợt nhận ra, ta có 1 người bạn hiền hòa, gắn bó, “tri kỉ” – vầng trăng tròn đầy, hiền dịu. vẻ đẹp của trăng xoa dịu những vết thương do chiến tranh gây ra, xoa dịu những mỏi mệt, buồn đau của cuộc sống đấy; trăng vỗ về cho con người bằng những sẻ chia lặng lặng, bằng những đêm sát cánh bên nhau “đầu súng trăng treo”. Trăng theo ta trên mọi bước đường đi, là người bạn đồng hành tin cậy nhất. Vì lẽ đấy, trăng chính là hiện thân của quá khứ, của kí ức chan hòa nghĩa tình:

Trần trụi có thiên nhiên hồn nhiên như cây cỏ ngỡ ko bao giờ quên chiếc vầng trăng nghĩa tình

Vầng trăng đã được nhân hóa cao độ để phát triển thành người bạn tinh thần của nhà thơ, 1 người bạn tri âm tri kỉ tưởng chừng sẽ ko bao giờ quên được. Thế nhưng, giữa dòng hồi tưởng tươi đẹp và bình yên, tác giả chợt bất ngờ có những băn khoăn, vướng bận, mờ hồ, báo hiệu cho sự xuất hiện của những biến chuyển trong câu chuyện. Từ “ngỡ” như điểm tiếp nối tinh tế giữa 2 khổ thơ, khiến bài thơ giữ được nét uyển chuyển trong cả nội dung và ngôn từ.

Vậy là vầng trăng ko còn là vật vô tri vô giác mà đã phát triển thành người bạn, người đồng chí, đồng tình có linh hồn, nhịp đập và khá thở riêng. Nhưng vầng trăng ko chỉ gắn liền có những kỉ niệm, ko chỉ đẹp lung linh, tươi new mà còn là lời nhắc nhở thầm kín của tác giả có người đọc về lối sống nghĩa tình, thủy chung.

Phân tách 2 khổ thơ đầu bài Ánh Trăng – Mẫu 2

Vầng trăng dịu mát, sáng trong, vầng trăng huyền diệu tròn đầy tự động bao giờ đã trở nên thân thương gắn bó có con người. Giả dụ vị thi tiên Lý Bạch lúc xa quê đã ko thể quên ánh trăng trên đỉnh núi Nga Mi:

“Ngẩng đầu nhìn trăng sángCúi đầu nhớ cố hương

Giả dụ Bác bỏ kính yêu coi trăng như bè bạn tri âm “Trăng vào cửa sổ đòi thơ” thì Nguyễn Duy nhà thơ trưởng thành thời kháng chiến chống Mỹ lại coi trăng là nguồn sáng lung linh để thanh lọc tâm hồn, để ăn năn hối lỗi. Bài thơ “Ánh trăng” (1978)của ông được khơi nguồn từ những cảm xúc chân thành và cao đẹp như thế

Bài thơ mang trong mình dáng dấp như 1 câu chuyện có lời đề cập mở đầu tự động nhiên, trôi chảy về mối quan hệ gắn bó giữa trăng và nhà thơ:

Hồi bé sống có đồngVới sông rồi có bểHồi chiến tranh trên rừngVầng trăng thành tri kỉ

Chỉ bằng 4 câu thơ ngắn Nguyễn Du đã dựng lại được cả thời niên thiếu cho tới lúc trưởng thành, 1 ko gian thân thương: đồng, sông, bể.Từ ko gian đầy ắp kỉ niệm đấy ta nhận ra niềm đam mê, sảng khoái của con người trong chiếc mát lành dịu ngọt ân tình của quê hương qua ánh trăng lai láng trên cánh đồng, dòng sông, bãi biển.Ko gian cứ mở rộng mãi ra, bao la bát ngát theo nhịp trưởng thành của con người.Thời kì ko ngừng vận động và cậu bé lớn lên từ quê hương đấy đã phát triển thành chiến sĩ. Lúc xa quê, đi vào cuộc chiến, nỗi nhớ thương chợt hiện về quay quắt tâm hồn, lúc này người và trăng lại càng gắn bó ánh trăng là bạn tri kỉ chia sẻ mọi gian nan thiếu thốn, mọi buồn vui sướng khổ trong những 5 tháng chiến tranh của tác giả. Như vậy là tuổi thơ chớp mắt đã trôi qua.Chiếc còn lại lúc này là vầng trăng thực đơn sơ, chung thuỷ.

Xem Thêm  Cách lưu và chia sẻ đường hyperlink lên Fb dễ dàng

2 chữ hồi trên câu thơ thứ 1 và thứ 3 khiến cho khổ thơ như có 1 chỗ ngừng chân. Chiếc ngừng chân giữa ranh giới của ấu thơ và trưởng thành. Ánh trăng soi rọi về quá khứ làm tiếng nói tâm tình trở nên sâu lắng thiết tha

Trần trụi giữa thiên nhiên……….

Chiếc vầng trăng nghĩa tình

Trăng hồn nhiên như trẻ thơ, trăng chân thành như bè bạn, trăng gắn bó sâu nặng có con người mà ko trở lực nào có thể ngăn phương pháp. Những 5 tháng con người sống thực nhất có mình, trần trụi, hồn nhiên là lúc con người ta trân trọng, đinh ninh 1 lời thề son sắt “ngỡ ko bao giờ quên, chiếc vầng trăng nghĩa tình”.

Phân tách 2 khổ thơ đầu bài Ánh Trăng – Mẫu 3

Vẻ đẹp 2 khổ thơ đầu bài thơ Ánh Trăng
Vẻ đẹp 2 khổ thơ đầu bài thơ Ánh Trăng

Trước kia, con người sống hòa mình vào thiên nhiên, sống hồn nhiên, vui vẻ. Và vầng trăng sáng trên bầu trời đêm lúc đấy giống như người bạn thân thiết có con người vậy. Điều ấy, đã được mô tả qua 2 khổ thơ đầu bài thơ ánh trăng.

Ngay lúc ta đọc khổ thơ thứ 1:

“Hồi bé sống có đồngvới sông rồi có bểhồi chiến tranh trên rừngvầng trăng thành tri kỉ”

Có giọng thơ tâm tình, thủ thỉ, lại hài hòa có cụm từ “ hồi bé, hồi chiến tranh” đã gợi ta liên tưởng 1 quãng thời kì dài từ niên thiếu tới trưởng thành, nhất là những 5 tháng gian lao thời chiến tranh. Từ lúc còn bé, con người đã sống chan hòa, gắn bó có thiên nhiên :

“Trần trụi có thiên nhiênhồn nhiên như cây cỏ”

Ta thấy, con người lúc bấy giờ luôn sống gắn bó, hòa hợp có đồng, sông, bể, rừng. nghệ thuật điệp từ “có, hồi” hài hòa cùng có biện pháp liệt kê đã cho người đọc thấy điều ấy. Hơn hết, nó mở ra trong tâm trí ta 1 ko gian bao la, rộng lớn, khoáng đạt, đồng thời là niềm sung sướng của tuổi trẻ lúc gắn bó có thiên nhiên và vầng trăng. Tới lúc đi lính, trưởng thành, vầng trăng sáng vẫn luôn là bạn, gắn bó có con người. Trăng và người đã sống có nhau thân thiết, hồn nhiên, thỏa thích tới độ “như cây cỏ”. Giữa họ có 1 tình bạn trong sáng, ko vụ lợi. Tình cảm chân thành, bền chặt của con người có vầng trăng được diễn tả qu biện pháp so sánh và đồng thời là cả nhân hóa nữa.Ta thấy con người lúc đấy coi trăng như tri kỉ, như nghĩa tình. Có sự gắn bó nghĩa tình đấy, con người đã từng tâm niệm :

“Ngỡ ko bao giờ quêncái vầng trăng nghĩa tình”

Từ ngỡ được đặt lên trên đầu của câu, nó như vừa nói lên điều tâm niệm sâu sắc trong lòng con người, vừa như báo trước 1 sự thay thế đổi lớn lao.

Và qua 2 khổ thơ đầu đấy, ta thấy vầng trăng mộc mạc, giản dị đấy cũng giống như tầm hồn chân chất, hồn nhiên của người lính lúc gắn bó có thiên nhiên.

Phân tách 2 khổ thơ đầu bài Ánh Trăng – Mẫu 4

Hẳn trong tâm trí chúng ta chưa thể quên những lời thơ mộc mạc, giản dị mà chan chứa tình cảm trong bài thơ Tre Việt Nam của tác giả. Giả dụ Tre Việt Nam tựa như 1 khúc đồng dao ngân nga trong tâm hồn thì bước vào thế giới của ánh trăng, ta lại gặp những lời thơ chân thành, ẩn chứa niềm băn khoăn, day dứt:

Hồi bé sống có đồngVới sông rồi có bểHồi chiến tranh trên rừngVầng trăng thành tri kỉ

Chỉ bằng 4 câu thơ ngắn, Nguyễn Duy đã dựng lại được cả thời niên thiếu cho tới lúc trưởng thành của mình. Khổ thơ nhẹ nhàng đưa người đọc lần về quá khứ, 2 chữ “hồi trên câu 1 và cha khiến cho khổ thơ như có 1 chỗ ngừng chân. Chiếc ngừng chân giữa ranh giới của ấu thơ và lúc trưởng thành! Cả 1 hệ thống những đồng, sông, bể gọi 1 vùng ko gian quen thuộc của tuổi ấu thơ, nó cứ mở rộng dần ra cùng có thời kì lớn dần lên của đứa trẻ. Nhưng chiếc chính là nó diễn tả 1 nỗi niềm sung sướng tới hả hê được chan hòa, ngụp lặn trong chiếc mát lành của quê hương như dòng sữa ngọt.

2 câu thơ 10 tiếng, gieo vần lưng (đồng – sông) hài hòa cùng từ “có” điệp lại cha lần gợi lên chiếc thế bè đôi thực quấn quýt chia sẻ, cảm thông, dìu đỡ con người, và đồng hay sông, rồi bể như những người bạn thỏa thích. trên 2 câu đầu ko thấy nói tới vầng trăng. Chỉ tới lúc lớn lên, chiếc ánh sáng bàng bạc mơ hồ của ánh trăng new neo đậu vào trí nhớ con người lúc nên xa phương pháp quê hương. Và người dẫn đường chỉ lối cho dòng suy nghĩ đấy chính là ánh trăng. Dường như chiếc ánh sáng cao khiết đấy soi rọi tới từng ngõ ngách làm con đường trở về quá khứ trở nên sáng rõ. Vầng trăng đối có người cầm súng trên trong rừng đã thay thế thế cho mọi, cả đồng, sông, bể để trở nên 1 người bạn đồng hành, thành vầng trăng tri kỉ:

Hồi chiến tranh trên rừngVầng trăng thành tri kỉ

“Tri kỉ” là biết người như biết mình, bạn tri kỉ là người bạn siêu thân, hiểu biết mình. Trăng có người lính, có nhà thơ trong những 5 trên rừng thời chiến tranh đã phát triển thành đôi bạn tri kỉ. Trăng đã chia ngọt sẻ bùi hân hoan trong niềm vui thắng trận của người lính tiền phương. Giả dụ những tao nhân xưa thường “đăng nhiều ngày vọng nguyệt” thì anh bộ đội Cụ Hồ 1 thời trận mạc đã nhiều lần đứng trên đồi cao, hành quân vượt núi hay đứng canh chờ giặc giữa rừng khuya sương muối cũng say sưa ngắm vầng trăng cao nguyên. Càng thú vị biết bao, chiếc vầng trăng từng khiến mê đắm bao tâm hồn thi nhân của mọi thời đại hiện lên trong lời thơ của Nguyễn Duy vẫn siêu new mẻ, ko hề trùng lặp

Trăng cứ tròn vành vạnhKể chi người vô tìnhÁnh trăng lặng phăng phắcĐể cho ta giật mình

Chính chiếc giật mình thức tỉnh đáng trân trọng của tác giả làm lòng ta cảm động. 1 sự thức tỉnh đầy ý nghĩa. Ý kết của bài thơ đã nâng những suy nghĩ của tác giả lên tầm khái quát – triết lí: Ai cũng có những lúc vô tình quên đi những gì phải chăng đẹp của ngày xưa. Giả dụ như ko có sự thức tỉnh, những lúc giật mình nhìn lại của lương tâm thì biết đâu chúng ta sẽ đánh mất chính mình? Cả bài thơ đẫm trong ánh trăng trong trẻo, ngời mát và ám ảnh. Lí Bạch đã từng có 2 câu thơ siêu nổi danh:

Cử đầu vọng minh nguyệtĐê đầu tư cố hương

Giữa miền đất xa lạ dẫu vẫn nằm trên đất Trung Hoa, Lí Bạch nhìn vầng trăng mà nhớ quê hương, như níu lấy chút gì thân quen để sưởi ấm tâm hồn người lữ khách. Thì có Nguyễn Duy, vầng trăng ngời tỏ trên bầu trời kia gợi lại cả 1 thời trong quá khứ và đặc biệt khiến cho tâm hồn thi nhân bừng tỉnh và trở về có chính mình. Có bao giờ ta tự động hỏi tại sao cũng chỉ là vầng trăng đấy thôi, con người lại có thể nhìn thấy nhiều điều khác nhau tới thế? Vầng trăng trong thơ Nguyễn Duy còn có ý nghĩa biểu tượng cho quá khứ nghĩa tình, hơn thế, trăng còn là vẻ đẹp bình dị và vĩnh hằng của đời sống. Trăng cứ tròn vành vạnh như tượng trưng cho quá khứ đẹp đẽ, vẹn nguyên chẳng thể phai mờ. ánh trăng lặng phăng phắc chính là người bạn – nhân chứng nghĩa tình mà nghiêm khắc đang nhắc nhở nhà thơ: con người có thể vô tình, có thể lãng quên nhưng thiên nhiên, nghĩa tình quá khứ thì luôn tròn đầy, bất diệt.

Vầng trăng cứ tròn đầy và lặng lẽ đề cập chi người vô tình là biểu tượng của sự bao dung độ lượng, của nghĩa tình thuỷ chung trọn vẹn trong sáng mà ko hề đòi hỏi đền đáp.

Phân tách 2 khổ thơ đầu bài Ánh Trăng – Mẫu 5

Từ xưa tới nay, ánh trăng có những thi nhân mà nói luôn là nguồn sáng kiến mới bất tận để sáng tạo ra những tác phẩm để đời. Ánh trăng là bạn, là người thương, là tri kỉ đối có họ. Như Bác bỏ Hồ của chúng ta, Người cũng đam mê ánh trăng, vầng trăng đấy có biết bao bài thơ về trăng như Vọng nguyệt, Rằm tháng Giêng, … Và Nguyễn Duy cũng là 1 bồ trăng như bao thi sĩ khác, thế nhưng ánh trăng đấy có ông lại mang trong mình thêm 1 tầng ý nghĩa new, ko chỉ là bạn, là tri kỷ, ánh trăng đấy còn tượng trưng cho quá khứ, cho tuổi thơ, cho những 5 tháng hào hùng của dân tộc. Ông đã mô tả điều ấy thông qua 2 khổ thơ đầu bài thơ Ánh trăng của mình:

“Hồi bé sống có đồngVới sông rồi có biểnHồi chiến tranh trên rừngVầng trăng thành tri kỉTrần trụi có thiên nhiênHồn nhiên như cây cỏNgỡ ko bao giờ quênCái vầng trăng nghĩa tình”.

Lời thơ trên đây ko mỹ miều, ko thi vị hóa, nó giản dị, mộc mạc giống như là đang đề cập 1 câu chuyện ngày xưa. Chỉ bằng 4 câu thơ ngắn ngủi, Nguyễn Duy đã dựng lên cho chúng ta thấy cuộc sống của 1 con người từ những ngày còn thơ ấu cho tới những lúc trưởng thành. Chẳng có 1 sự đong đếm nào trên đây, nhưng người đọc lại như cảm thấy được bước đi của thời kì từ “hồi bé” – lúc thơ ấu, tới “hồi chiến tranh” – lúc là thanh niên. Và trong mọi quãng thời kì đấy, ánh trăng là hình ảnh trung tâm, là hình ảnh xuyên suốt đi cùng con người. Điệp từ “hồi” như nhấn mạnh chiếc quá khứ đã xa xôi, nhưng vẫn còn nguyên, hiện rõ trong tâm khảm của nhà thơ. Đấy là sự hồi tưởng về những ngày tháng quá khứ, gợi lên những hình ảnh ko thể quên từ lúc còn thơ ấu, tới lúc hành quân bên đồng đội, ánh trăng vẫn luôn đồng hành cũng nhà thơ. Ko gian trên đây được mở rộng từ “đồng” tới “sông” rồi tới “biển” theo trình tự động liệt kê, ấy là quy trình trưởng thành từ bé tới lớn của nhà thơ, từ quê hương rộng ra đất nước.

Ngày còn bé, ánh trăng cùng chơi đùa có con người. Sau này, lên tới chiến khu, “vầng trăng thành tri kỉ” bởi đi đâu vầng trăng đấy cũng theo sau, cùng con người trải qua những tháng 5 gian khổ chiến tranh, cùng nhau tình tự động lúc nghỉ ngơi dọc đường. Như Chính Hữu cũng đã từng nhắc về vầng trăng đấy trong tác phẩm “Đồng chí” của mình:

“Đêm nay rừng hoang sương muốiĐứng cạnh bên nhau chờ giặc tớiĐầu súng trăng treo”.

Xem Thêm  Văn mẫu lớp 7: Viết bài văn đề cập lại sự việc liên quan tới Bác Hồ Dàn ý & 5 bài văn mẫu lớp 7

Nên, vầng trăng đấy, ánh trăng đấy gắn bó có con người thực sâu sắc, thực sắp gũi, chân thành biết bao! Nó là chứng nhân cho hết thảy những 5 tháng gian khổ, vất vả của con người.

Chiếc vầng trăng đấy có con người tưởng chừng đã gắn kết, 1 sự gắn kết tự động nhiên, thân thuộc như khá thở, ko còn khoảng phương pháp:

” Trần trụi có thiên nhiênHồn nhiên như cây cỏ”

Nhà thơ đã tưởng chừng như chiếc vầng trăng đấy đã biến thành 1 người bạn tri kỉ, chẳng bao giờ có thể thôi ko nhớ tới. Vầng trăng trên đây được nhân hóa thành 1 con người, 1 nhân vật trữ tình đầy xúc cảm, 1 tri kỉ đã theo suốt những tháng 5 tuổi thơ và thời kì hành quân vất vả. Nhà thơ đã nghiễm tưởng sẽ chẳng bao giờ có thể quên đi được:

“ngỡ chẳng bao giờ quênCái vầng trăng nghĩa tình”

Bởi nó quá gắn bó, quá thủy chung có con người. Nhà thơ nhấn mạnh 2 chữ “nghĩa tình” như nhấn mạnh sự gắn kết, nhấn mạnh thứ tình cảm bao 5 tháng của con người đã có có nhau.

Ánh trăng trên đây ko còn đơn giản là 1 người bạn tri kỉ nữa, nó là chứng nhân của 5 tháng con người, là thứ biểu tượng cho quá khứ. Con người sống trên hiện tại, hướng tới tương lai nhưng ko được phép quên đi chiếc quá khứ ngày xưa đã từng gian khổ đi lên. Đây là chân lý, là bài học mà tác giả Nguyễn Duy muốn gửi gắm tới chúng ta qua 2 khổ đầu bài thơ Ánh trăng này.

Thể thơ 5 chữ nhịp nhàng, uyển chuyển, ko viết hoa chữ chiếc đầu dòng thơ, bởi từng khổ thơ, Nguyễn Duy lại đề cập cho chúng ta nghe 1 câu chuyện về vầng trăng mà ông đã gắn bó. Cùng có những biện pháp nhân hóa, so sánh, Nguyễn Duy muốn nhấn mạnh ý nghĩa của vầng trăng kia, nó là 1 người bạn, là 1 chứng nhân cho quy trình trưởng thành của con người, cho những 5 tháng khốc liệt của chiến tranh trong quá khứ.

Ánh trăng trên đây ko còn đơn giản là ánh trăng nữa mà nó còn tượng trưng cho quá khứ, chi những 5 tháng đã từng gắn bó có nhau. Qua 2 khổ thơ, Nguyễn Duy ko chỉ muốn viết về ánh trắng mà còn muốn nhắc nhở chúng ta bài học: ko được phép quên đi quá khứ, nên sống chung thủy, trọn vẹn nghĩa tình, đúng có đạo lý cha ông ta từng nói “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”.

Phân tách 2 khổ thơ đầu bài Ánh Trăng – Mẫu 6

Nguyễn Duy là nhà thơ trường thành trong cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước. Sáng tác của ông thấm đẫm phong vị của ca dao, dân ca nhưng nhiều bài văn có chiếc ngang tàng mà trầm tĩnh, giàu chiêm nghiệm. Thơ ông vì thế cứ đi sâu vào tâm hồn người đọc 1 phương pháp tự động nhiên và có lúc làm người ta nên giật mình. Ánh trăng là 1 thi phẩm như thế. Nó tựa như 1 câu chuyện bé có những sự kiện diễn biến theo trình tự động thời kì. Lời thơ dung dị như lời đề cập những chất thơ vẫn đong đầy và ẩn chứa những triết lí sâu sắc về con người, cuộc đời.

Mở đầu bài thơ là những kỉ niệm êm đềm, tươi đẹp giữa trăng và người trong quá khứ. 1 loạt những mốc thời kì được liệt kê, như 1 cuốn phim quay chậm:

Hồi bé sống có đồng……….Vầng trăng thành tri ki.

Lời thơ như ko hề có dùng kỹ thuật thuật mà chỉ là sự đo đếm bước đi của thời kì, sự kiện: hồi bé, sống có đồng, có bể, có sông, hồi chiến tranh. Thế nhưng ẩn chứa sau nó là cả 1 quãng đời dài, từ thời niên thiếu hồn nhiên, thơ dại tới lúc trưởng thành và trong những 5 tháng chiến tranh gian khổ gắn bó cùng trăng. Mọi chiều kích ko gian và thời kì được mở rộng tới bao la, khôn cùng, gợi hình ảnh Ánh trăng tràn ngập ko gian, trải dài theo thời kì. Phương pháp gieo vần lưng “đồng”, “sông” và điệp từ “có” đã diễn tả 1 tuổi thơ êm đềm sung sướng chan hòa cùng thiên nhiên của tác giả. Lúc lớn lên, bước chân vào đời lính gian khổ, giữa núi rừng hoang lạnh “vầng trăng thành tri kỉ”. Trăng theo sát bước chân người lính, cùng chia sẻ buồn vui của cuộc sống chiến đấu. Ta chợt nhớ tới vầng trăng của tình đồng đội thiêng liêng trong sáng tác của Chính Hữu:

Đêm nay rừng hoang sương muốiĐứng cạnh bên nhau chờ giặc tớiĐầu súng trăng treo.

(Chính Hữu – Đồng chí)

Trăng thực sự là 1 người bạn thân thiết trong những 5 tháng tuổi bé và là người “tri kỉ” của người lính trong những tháng ngày khói lửa chiến tranh. Con người giản dị, hồn nhiên như bản tính vốn có của tự động nhiên bao đời:

Trần trụi có thiên nhiênHồn nhiên như cây cỏ.

Tính từ “trần trụi”, “hồn nhiên” được đặt trên 2 đầu dòng thơ như muốn nhấn mạnh lúc chất của con người. Trăng và người cứ hồn nhiên như thể, như sông, như đồng, như bể, như tâm hồn chân chất của những người nông dân mộc mạc, như tinh thần lạc quan, bay bổng của những người lính. Phương pháp gieo vần lưng “thiên nhiên”, “hồn nhiên” khiến cho âm điệu thơ liền ổ, khơi dòng cảm xúc dâng tràn trong tâm hồn thi nhân. Từ “ngỡ” như báo trước 1 sự đổi thay thế, 1 điều bất thường.

Phân tách 2 khổ thơ đầu bài Ánh Trăng – Mẫu 7

Nguyễn Duy là nhà thơ trưởng thành trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những sáng tác của ông mang trong mình đậm những triết lý, suy tư về cuộc đời và cuộc sống. Ánh trăng là 1 trong những sáng tác nổi bật cho đời thơ Nguyễn Duy, là lời gửi gắm tới mọi người về những 5 tháng gian lao đã qua của cuộc đời người lính.

Bài thơ gồm 6 khổ thơ 5 chữ hài hòa tự động sự có trữ tình, là hồi ức mộc mạc, giản dị được đề cập lại theo trình tự động thời kì. Từ 1 câu chuyện riêng của tác giả, Ánh trăng phát triển thành lời nhắc nhở sâu xa thấm thía về cảm xúc ân tình có quá khứ gian lao nhưng đầy nghĩa tình đối có thiên nhiên đất nước.

Mở đầu bài là những dòng hồi ức mộc mạc, giản dị. Những ký ức thuở nào ùa về hết sức chân thành:

“Hồi bé sống có đồngVới sông rồi có bể………Ngỡ ko bao giờ quênCái vầng trăng nghĩa tình”

Đoạn thơ gợi lại ký ức của tác giả, 1 tuổi thơ bình dị có đồng ruộng mênh mông, có con sông bát ngát, có những cánh đồng trĩu nặng phù sa. Vầng trăng xuất hiện trong ký ức tuổi thơ là những tháng ngày giăng câu, xúc tép giữa đêm hôm được vầng trăng soi rọi, là những đêm quây quần bên góc sân, cùng nghe đề cập chuyện ngày xưa, cùng thổi nồi bánh nóng dưới ánh sáng vàng nhạt của ánh trăng. Trăng ko chỉ soi tỏ góc sân mà còn tràn ngập cả vườn cây, đồng lúa, ko chỉ soi sáng vùng trời mà còn soi rọi cả tuổi thơ. Lớn lên, theo kháng chiến trường kỳ, nhà thơ gắn bó có ánh trăng trong những 5 dài chiến đấu.

Vầng trăng vì thế cũng trở nên thân quen bởi giữa rừng núi hoang vu cùng đồng đội “đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới”, cũng trong những đêm đấy, vầng trăng như hòa cùng tinh thần người lính, tạo nên chiếc nhìn tinh nghịch “đầu súng trăng treo”. Bao lần họ cùng đắm mình dưới trăng, cùng hát ca, quây quần dưới tiếng khèn vi vút trong những đêm liên hoan, cùng ngắm mảnh trăng nhớ về ánh mắt bồ đang trông đợi trên quê nhà, cùng hành quân trên chặng đường đầy ánh trăng sáng. Anh và trăng vì thế đã phát triển thành đôi bạn thân, khăng khít, gắn bó ngỡ ko thể nào quên. Tình cảm đấy, nghĩa tình đấy chỉ có thể gọi có nhau bằng 2 từ “tri kỷ”.

Phân tách 2 khổ thơ đầu bài Ánh Trăng – Mẫu 8

“Vầng trăng” xuất hiện thực bất ngờ, khoảnh khắc đấy, phút giây đấy, … tác giả, bàng hoàng trước vẻ đẹp kì diệu của vầng trăng. Bao nhiêu kỉ niệm xưa bỗng ùa về khiến tác giả cứ “rưng rưng” nước mắt:

“Ngửa mặt lên nhìn mặtCó chiếc gì rưng rưngNhư là đồng, là bểNhư là sông, là rừng”.

Nguyễn Duy gặp lại ánh trăng như gặp lại người bạn tuổi thơ, như gặp lại người bạn từng sát cánh bên nhau trong những tháng 5 gian khổ. Tác giả ko dấu được niềm xúc dộng mãnh liệt của mình. “Vầng trăng” nhắc nhở tác giả đừng bao giờ quên những tháng 5 gian khổ đấy, đừng bao giờ quên tình bạn, tình đồng chí đồng đội, những người đã từng đồng cam cùng khổ. chia ngọt sẻ bùi trong những tháng 5 chiến dấu đầy gian lao thử thách.

Khổ cuối bài thơ, Nguyễn Duy đưa người đọc cùng đắm chìm trong suy tư, trong chiêm nghiệm về “vầng trăng nghĩa tình” 1 thời:

“Trăng cứ tròn vành vạnhKể chi người vô tìnhÁnh trăng lặng phăng phắcĐủ cho ta giật mình… ”

Trăng vẫn thủy chung mặc cho ai thay thế đổi, vô tình có trăng. Trăng bao dung và độ lượng biết bao! Tấm lòng bao dung độ lượng đấy “đủ cho ta giật mình” mặc dầu trăng ko 1 lời trách cứ. Trăng tượng trưng cho phẩm chất cao quý của nhân dân, trăng tượng trưng cho vẻ đẹp bền vững của tình bạn, tình chiến đấu trong những tháng 5 “ko thể nào quên”.

“Ánh trăng” của Nguyền Duy gây được nhiều xúc động đối có nhiều thế hệ độc giả bởi phương pháp diễn tả bình dị như những lời tâm sự, lời tự động thú, lời tự động nhắc nhở chân thành. Giọng thơ trầm tĩnh, sâu lắng. Tứ thơ bất ngờ, new lạ. “Ánh trăng” còn mang trong mình ý nghĩa triết lí về sự thủy chung làm người đọc phải “giật mình” suy nghĩ, nhìn lại chính mình để sống đẹp hơn, nghĩa tình hơn.

Phân tách 2 khổ thơ đầu bài Ánh Trăng – Mẫu 9

Nguyễn Duy là nhà thơ trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống Mĩ, người đọc biết tới ông qua bài thơ Cây tre Việt Nam.Thời bình ông đổi new sáng tạo nghệ thuật đi tìm triết lí lối sống của con và Ánh Trăng là 1 minh chứng sáng tác. Đặc biệt 2 khổ thơ đầu của bài thơ đã để lại ấn tượng sâu sắc cho người đọc

Hồi bé sống có đồngVới sông rồi có bể

Tác giả đưa ta về có 5 tháng tuổi thơ, từ hồi bé gợi khoảng thời kì, tuổi thơ, hình ảnh cậu bé sống nông thôn cùng bạn bè dạo chơi đồng sông bể có ánh trăng đầy kỉ niệm. Theo thời kì cậu bé lớn lên vào chiến trường

Hồi chiến tranh trên rừngVầng trăng thành tri kỉ

Đấy là những 5 tháng gian lao cùng có đồng đội chiến đấu, trăng soi đường lúc hành quân, lúc nghỉ ngơi trăng tự động tình phát triển thành tri kỉ. Tình cảm những 5 tháng đấy thực hoang sơ mộc mạc

Xem Thêm  Thuyết minh về Vịnh Hạ Lengthy (5 Dàn ý + 19 mẫu) Thuyết minh danh lam thắng cảnh hay nhất

Trần trụi có thiên nhiênHồn nhiên như cây cỏNgỡ ko bao giờ quênCái vầng trăng nghĩa tình

Hình ảnh trần trụi hồn nhiên gợi cho ta cảm nhận đây là khoảng thời kì giữa con người và thiên nhiên xích lại sắp nhau hơn. Ko vật vã ko 1 chút suy nghĩ phân phương pháp, nó trong trắng, hồn nhiên ấy là tình bạn tuổi thơ, tình đồng đội mà nhân vật trữ tình ngỡ ko thể nào quên.Vậy mà lúc chiến tranh kết thúc, người lính trở về cuộc sống đời thường nhân vật trữ tình might mắn được sống và khiến việc trên thành phố thì đã quên mất, bỏ lỡ người bạn tri kỉ 5 xưa

Lúc đất nước xã hội chuyển mình phát triển thành, con người sẽ bắt nhịp cuộc sống new, sẽ vô tình quên đi quá khứ quên đi nghĩa tình, 2 khổ thơ đầu Ánh Trăng của Nguyễn Duy giúp ta thấu hiểu như 1 lời nhắc nhở răn đe ta ko được lơ là quá khứ bằng lời thơ hết sức giản dị, ngôn ngữ mộc mạc giọng điệu nhẹ nhàng như là lời tâm tình của tác giả có thể thơ 5 chữ giúp ta cảm nhận sâu sắc hơn về đạo lý sống đẹp của con người, hãy sống thủy chung, sống đúng đạo lý dân tộc”ăn quả nhớ kẻ trồng cây”

Phân tách 2 khổ thơ đầu bài Ánh Trăng – Mẫu 10

Trăng từ nhiều ngày đã phát triển thành đề tài muôn thuở nhưng ko bao giờ cũ trong dòng chảy của nền văn học Việt Nam. Tới có trăng, khó ai có thể kìm lòng trước vẻ đẹp của nó. Giả dụ tới có trăng của những nhà thơ lớn của dân tộc như Thế Lữ có ” Nhớ rừng”; ”Đầu súng trăng treo” của Chính Hữu hay ”Rằm tháng giêng, Cảnh khuya, Ngắm trăng” của Hồ Chí Minh…ta đều thấy xuất hiện trước mắt 1 bức tranh đêm trăng đầy thơ mộng, bí hiểm và huyền ảo. Thế nhưng, tới có ”Ánh Trăng” của Nguyễn Duy, ta lại bắt gặp 1 tư tưởng hoàn toàn new lạ. Trăng trên đây là quá khứ thuỷ chung, bất diệt; là người bạn nghĩa tình, tri kỉ; là bài học thấm đẫm giá trị nhân văn sâu sắc.

2 khổ thơ đầu là những kỉ niệm đẹp, những tình cảm gắn bó giữa con người và vầng trăng trong quá khứ. Tác giả đã mở đầu bài thơ có hình ảnh trăng trong kí ức tuổi thơ của nhà thơ và trong chiến tranh: Hồi bé sống có đồng có sông rồi có bể hồi chiến tranh trên rừng vầng trăng thành tri kỉ 4 câu thơ gắn có giọng đọc thủ thỉ, tâm tình “hồi bé”, “chiến tranh” đã gợi lại 1 quãng thời kì dài từ thời niên thiếu tới lúc trưởng thành và nhất là trong những 5 tháng gian lao thời chiến tranh. Cả 1 thời kì dài có biết bao nhiêu kỉ niệm đẹp có trăng.

Khổ thơ mở ra 1 ko gian, thời kì bao la. Trong dòng hồi tưởng, tác giả đã khái quát vẻ đẹp của cuộc sống bình dị, thỏa thích, hồn nhiên, khẳng định tình cảm bền chặt gắn bó của con người có vầng trăng là “tri kỉ”, “nghĩa tình”. Trăng là người bạn chia sẻ mọi vui buồn, trăng đồng cam cùng khổ, xoa dịu những đau thương, nham nhở của chiến tranh bằng thứ ánh sáng mát dịu… Trăng là người bạn đồng hành trên từng bước đường gian lao nên trăng hiện diện như là hình ảnh của quá khứ, là hiện thân của ký ức chan hoà nghĩa tình… Điệp từ “có”, điệp cấu trúc “hồi bé, hồi chiến tranh” được lặp lại cha lần càng tô đậm thêm sự gắn bó chan hòa của con người có thiên nhiên, có những tươi đẹp của tuổi thơ. “Hồi chiến tranh trên rừng” là những 5 tháng gian khổ, ác liệt thời chiến tranh, “vầng trăng thành tri kỉ”.

Câu thơ được dùng nghệ thuật nhân hóa, trăng giống như người bạn thân thiết, tri âm tri kỉ, là đồng chí cùng chia sẻ những vui buồn trong chiến trận có người lính – nhà thơ. Họ hành quân giữa đêm, trên những nẻo đường chông gai ra mặt trận, những phiên gác giữa rừng khuya lạnh lẽo, những tối nằm yên giấc dưới màn trời đen đặc, người lính đều có vầng trăng quanh đó. Trăng trên bên, bầu bạn, cùng cảm nhận chiếc giá buốt nơi “Rừng hoang sương muối” (Đồng chí), cùng trải qua bao gian khổ của cuộc sống chiến đấu, cùng chia ngọt sẻ bùi, đồng cam cùng khổ; cùng hân hoan trong niềm vui thắng trận, cung xao xuyến, bồn chồn, khắc khoải từng lúc người lính nhớ nhà, nhớ quê… Chỉ bằng 4 câu thơ ngắn, Nguyễn Duy đã dựng lại được cả thời niên thiếu cho tới lúc trưởng thành của mình. Khổ thơ nhẹ nhàng đưa người đọc lần về quá khứ, 2 chữ “hồi trên câu 1 và cha khiến cho khổ thơ như có 1 chỗ ngừng chân. Chiếc ngừng chân giữa ranh giới của ấu thơ và lúc trưởng thành!

Cả 1 hệ thống những đồng, sông, bể gọi 1 vùng ko gian quen thuộc của tuổi ấu thơ, nó cứ mở rộng dần ra cùng có thời kì lớn dần lên của đứa trẻ. Nhưng chiếc chính là nó diễn tả 1 nỗi niềm sung sướng tới hả hê được chan hoà, ngụp lặn trong chiếc mát lành của quê hương như dòng sữa ngọt. 2 câu thơ 10 tiếng, gieo vần lưng (đồng – sông) hài hòa cùng từ “có” điệp lại cha lần gợi lên chiếc thế bè đôi thực quấn quýt chia sẻ, cảm thông, dìu đỡ con người, và đồng hay sông, rồi bể như những người bạn thỏa thích. trên 2 câu đầu ko thấy nói tới vầng trăng. Chỉ tới lúc lớn lên, chiếc ánh sáng bàng bạc mơ hồ của ánh trăng new neo đậu vào trí nhớ con người lúc nên xa phương pháp quê hương.Và người dẫn đường chỉ lối cho dòng suy nghĩ đấy chính là ánh trăng. Dường như chiếc ánh sáng cao khiết đấy soi rọi tới từng ngõ ngách làm con đường trở về quá khứ trở nên sáng rõ. Vầng trăng đối có người cầm súng trên trong rừng đã thay thế thế cho mọi, cả đồng, sông, bể để trở nên 1 người bạn đồng hành, thành vầng trăng tri kỉ: hồi chiến tranh trên rừng vầng trăng thành tri kỉ “Tri kỉ” là biết người như biết mình, bạn tri kỉ là người bạn siêu thân, hiểu biết mình.

Trăng có người lính, có nhà thơ trong những 5 trên rừng thời chiến tranh đã phát triển thành đôi bạn tri kỉ. Trăng đã chia ngọt sẻ bùi hân hoan trong niềm vui thắng trận của người lính tiền phương. Giả dụ những tao nhân xưa thường “đăng nhiều ngày vọng nguyệt” thì anh bộ đội Cụ Hồ 1 thời trận mạc đã nhiều lần đứng trên đồi cao, hành quân vượt núi hay đứng canh chờ giặc giữa rừng khuya sương muối cũng say sưa ngắm vầng trăng cao nguyên. Càng thú vị biết bao, chiếc vầng trăng từng khiến mê đắm bao tâm hồn thi nhân của mọi thời đại hiện lên trong lời thơ của Nguyễn Duy vẫn siêu new mẻ, ko hề trùng lặp: Trần trụi có thiên nhiên hồn nhiên như cây cỏ ngỡ ko bao giờ quên chiếc vầng trăng nghĩa tình Vầng trăng hiện lên có vẻ đẹp hoang sơ mà sắp gũi. Trăng hồn nhiên như trẻ thơ, trăng chân thành như bạn hữu. Vầng trăng là biểu tượng đẹp cho những 5 tháng gian lao đã qua của cuộc đời người lính gắn bó có thiên nhiên, đất nước bình dị, hiền hậu. Chiếc vầng trăng nghĩa tình đấy đã từng làm tác giả ngỡ ko bao giờ quên. Nguồn thơ vẫn được tiếp nối tựa như người bộ hành tiếp tục chuyến đi sau lúc nghỉ chân. ánh trăng vẫn len lỏi, quấn quýt và có phần nồng nàn, đậm sắc hơn. Lời thơ vẫn thủ thỉ, tâm tình nhưng dường như đã xuất hiện những biến chuyển trong lời tâm sự của tác giả ngỡ ko bao giờ quên. Phép liên tưởng đầy tính nghệ thuật “trần trụi có thiên nhiên”, so sánh độc đáo “hồn nhiên như cây cỏ” cho ta thấy rõ hơn vẻ đẹp bình dị, mộc mạc, trong sáng, siêu đỗi thỏa thích, hồn nhiên của vầng trăng.

Đấy cũng chính là hình ảnh con người lúc bấy giờ: thỏa thích, hồn nhiên, trong sáng. “ko…quên…vầng trăng nghĩa tình” mô tả tình cảm thắm thiết có vầng trăng. Vầng trăng đã gắn bó thân thiết có con người từ lúc bé tới lúc trưởng thành, cả trong sung sướng và gian lao. Trăng là vẻ đẹp của đất nước bình dị, hiền hậu; của thiên nhiên vĩnh hằng, tươi mát, thơ mộng. Vầng trăng ko những phát triển thành người bạn tri kỉ, mà đã phát triển thành “vầng trăng nghĩa tình” biểu tượng cho quá khứ nghĩa tình. Vầng trăng được nhân hóa để phát triển thành người bạn tri kỉ có nhân vật trữ tình của bài thơ. Sự gắn bó nghĩa tình đấy nhà thơ đã từng tâm niệm “ko bao giờ quên”. Giọng thơ hồi tưởng đều đặn nhưng từ “ngỡ” như báo hiệu sự xuất hiện của những biến chuyển trong câu chuyện của nhà thơ. Vần lưng 1 lần nữa lại xuất hiện: “trần trụi”, “hồn nhiên”, “thiên nhiên” khiến cho âm điệu câu thơ thêm liền ổ, dường như nguồn cảm xúc của tác giả vẫn đang tràn đầy.

Chính chiếc hình ảnh so sánh ẩn dụ đã tô đâm lên chiếc chất trần trụi, chiếc chất hồn nhiên của người lính trong những 5 tháng trên rừng. Chiếc vầng trăng mộc mạc và giản dị ấy là tâm hồn của những người thân quê, của đồng, của sông. của bể và của những người lính hồn nhiên, chân chất đấy. Trăng hồn nhiên như trẻ thơ, trăng chân thành như bè bạn, trăng gắn bó sâu nặng có con người mà ko trở lực nào có thể ngăn phương pháp. Những 5 tháng con người sống thực nhất có mình, trần trụi, hồn nhiên là lúc con người ta trân trọng, đinh ninh 1 lời thề son sắt “ngỡ ko bao giờ quên, chiếc vầng trăng nghĩa tình” Từ ngỡ là cái cầu nối ngôn từ vừa khép lại thời quá khứ vừa mở ra thời hiện tại tạo nên sự chuyển tiếp cho khổ thơ tiếp theo.

Nhắc tới thơ Nguyễn Duy, có người nhận xét: ”Thơ Nguyễn Duy sâu lắng, tha thiết chiếc hồn, chiếc vía của dân ca, ca dao Việt Nam. Những bài thơ của ông ko cố gắng tìm những hình thức new mẻ mà đi sâu vào chiếc nghĩa, chiếc tình muôn đời của con người Việt Nam. Ngôn ngữ thơ của Nguyễn Duy cũng ko bóng bẩy mà sắp gũi, dân dã, đôi lúc còn khá” bụi” thích hợp có ngôn ngữ thường nhật”. Quả đúng như vậy! Chỉ qua bài ” Ánh trăng” ta cũng đủ để thấy được tài hoa trong nghệ thuật viết thơ của Nguyễn Duy.